Trước cả trăm cả ngàn người hiếu kỳ, trong tiếng nhạc xập
xình vui tươi và các máy quay phim chớp lòa thì người bóp phải xếp hàng
lần lượt bước lên, rồi sờ chớp nhoáng vào "núi đôi" của cô gái nào đó
ẩn sau lớp áo. Thật ngớ ngẩn khi cho rằng cuộc chơi này kích động dâm ô, dục tính nơi
các em nhỏ. Những người phản đối hãy thử tham gja làm người bóp hay
người bị bóp xem, liệu có dâm ô như những ông bà ngồi nhà suy diễn đen
tối không nhé.
Các nữ sinh đang chờ được sờ tí
Hiện nay đang có một phong trào tự phát rất lạ của các em nữ sinh viên
suốt từ Bắc tới Nam, đó là tự nguyện đứng ra để bất cứ ai có 50 ngàn đều
được quyền bóp tí các em. Tất cả số tiền thu được sau hậu "bóp" đó đều
dùng để gửi cho đồng bào miền Trung thân thương đang chìm trong bão lụt.
Chúng ta hãy lật lại vấn đề một cách thẳng thắn trên tinh thần phản
biện, góp ý chân thành với những người phản đối việc này nhé.
Đầu tiên là các bạn sinh viên trẻ tham gia vụ này đã không hề vi phạm
luật lệ hiện hành. Họ đã công khai tham gia đông đảo. Có tổ chức, có ghi
danh người tham dự cũng như công khai số tiền quyên góp được. Tóm lại
họ hành động quang minh chính đại giữa ánh sáng mặt trời một cái việc
tưởng chừng chỉ diễn ra trong bóng tối. Rất nhiều bạn gái đã được bạn
trai hãnh diện chở đi và đều nhiệt tình tham gia.
Thứ hai tôi cũng đồng ý đây là một việc nhạy cảm, chưa từng xảy ra trên
đất nước chúng ta và sẽ khiến cho có một bộ phận người dân phản đối
không tán thành. Đó cũng là điều bình thường trong một xã hội cởi mở và
đang thăng tiến. Một điều mới lạ chưa từng xảy ra không có nghĩa là nó
không xuất hiện nếu nó không vi phạm pháp luật hay vi phạm thuần phong
mỹ tục.
Không có cái gì xấu mà chỉ có ý nghĩ xấu. Cái việc sờ tí các em này có
thể giống như ta lấy khẩu súng, một thứ vũ khí giết người để bắn vào cái
bia và giành giải Olempic chẳng hạn. Rồi những đồng tiền kiếm được qua
hình thức hấp dẫn này là những đồng tiền quí giá mà nếu không có cuộc
chơi kích động này thì sẽ không bao giờ có để trao tặng cho đồng bào
miền Trung đang chìm trong cơn lũ lụt. Việc có được một cuộc chơi tự
phát của các em nhỏ này thì tự thân cũng là một hành động mở đầu cho các
hành động thiện nguyện khác vì đồng bào thân thương của mình. Qua đó ta
mới nhìn thấy sự cống hiến của những người tham gia, cả người bóp lẫn
người bị bóp, nếu chúng ta gạt bỏ đi những ý nghĩ đen tối.
Thật ngớ ngẩn khi cho rằng cuộc chơi này kích động dâm ô, dục tính nơi
các em nhỏ. Những người phản đối hãy thử tham gja làm người bóp hay
người bị bóp xem, liệu có dâm ô như những ông bà ngồi nhà suy diễn đen
tối không nhé. Trước cả trăm cả ngàn người hiếu kỳ, trong tiếng nhạc xập
xình vui tươi và các máy quay phim chớp lòa thì người bóp phải xếp hàng
lần lượt bước lên, rồi sờ chớp nhoáng vào "núi đôi" của cô gái nào đó
ẩn sau lớp áo. Không lâu hơn một vài cái nháy mắt là xong. Bạn còn không
biết là mình vừa đụng hàng gì ? "Dừa hay Bưởi hay Chanh" thì làm gì mà
gợi dục dâm ô hả Trời ?
Việc bài báo nào đó cho rằng có thể có nạn mãi dâm trà trộn vào để sô
hàng là không đúng. Có quá nhiều chỗ trong thành phố kín đáo cho các chị
em ta có thể sô hàng, thậm chí đi trơn tru tới tận Z thì không ai đút
đầu ra cái nơi náo nhiệt như cái nơi bóp và bị bóp này.
Mục đích bào chữa cho phương pháp. Với một mục đích tốt đẹp là thiện
nguyện cho đồng bào miền Trung đang bị lũ lụt thì có đáng không khi phê
phán những công việc tốt đẹp cùng những con người thực hiện điều tốt đẹp
đó.
Còn các nữ sinh viên đã, đang và sẽ tham gia cuộc chơi cao quí này hãy
tự hào. Vì cuối cùng thì cả người bóp lẫn người bị bóp trong các em đều
vui vẻ, tự hào khi hành động một cách trong sáng dưới ánh sáng mặt trời.
Hãy tiến lên và mặc xác những kẻ đang nấp trong bóng tối, khi họ vừa
thủ dâm lại vừa to mồm phản đối.
Còn riêng MTA thì hưởng ứng phong trào này bằng cách nhanh chóng thụt
két vợ cho đủ 50k. Rồi các bạn sẽ thấy một ông già chống gậy lụ khụ đi
trong nắng sớm với nụ cười mỉm chi trên môi. Đó chính là chàng MTA khi
chàng đang tung tăng xuống phố...
Nếu những kì vong của tác giả bài viết này được ông Tập Cận Bình thực hiện thành công thì tôihi vọng VN cũng sẽ hi vọng vào một tương lai tốt đẹp
Lựa chọn của ông Tập Cận Bình và tương lai của dân tộc Trung Hoa
09/11/2015
Từ khi ông Tập Cận Bình nhậm
chức đến nay đã đi khảo sát qua 23 tỉnh và khu vực ở Đại Lục, thăm hơn
30 quốc gia. Tuy nhiên có 9 tỉnh ông Tập Cận Bình chưa từng đặt chân
đến. (Feng Li / Getty Images)
Các sự kiện hỗn loạn trong gần
ba năm ông Tập Cận Bình nắm quyền giờ đây đang đưa đến một tình huống
căng thẳng cực độ. Ông Tập có một lựa chọn. Ông ta có thể bảo vệ sự an
toàn của bản thân và gia đình, bảo đảm thanh danh đời đời và đem lại sự
thịnh vượng, tự do và phẩm giá cho dân tộc Trung Quốc; hoặc, ông ta có
thể đặt bản thân và gia đình vào tình cảnh nguy hiểm, bị ô danh, và
chứng kiến người dân Trung Quốc tiếp tục chịu cảnh lầm than, bị nô dịch
và bị làm nhục dưới bàn tay của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ).
Vở kịch vĩ đại của lịch sử đang được
trình diễn trên sân khấu Trung Quốc, và loài người có thể thấy rõ hậu
quả của các nguyên lý dẫn dắt một dân tộc. Ông Tập có cơ hội vào vai một
anh hùng, nhưng dù ông ta chọn vai nào, thì lịch sử cũng sẽ tiến về
phía trước. Ông Tập phải quyết định rằng ông ta sẽ chuyển động cùng lịch
sử hay đi ngược lại vận mệnh của Trung Quốc một cách vô vọng.
ĐCSTQ khủng bố nhân dân Trung Quốc
Gần một thế kỷ trước, chủ nghĩa Cộng sản
đã xuất hiện ở Trung Quốc, một học thuyết nước ngoài hứa hẹn đem lại sự
cứu rỗi trần thế đối với một dân tộc đang đau đớn dưới ách đô hộ của
các cường quốc nước ngoài. Trong khi học thuyết này ngụy tạo bằng những
lời hứa giả dối, trên thực tế nó là kẻ thù chết người của dân tộc Trung
Hoa.
Trải qua nhiều triều đại, dù Trung Quốc
được cai trị bởi các hoàng đế người Hán, Mông Cổ, hay Mãn Châu, quốc gia
Trung Quốc suốt 5.000 năm đã tồn tại và thịnh vượng. Bí quyết cho vận
mệnh tốt đẹp của Trung Quốc là một nền văn hóa bắt nguồn từ tín ngưỡng
vào thần thánh và việc tu dưỡng các đức tính như lòng trung thành, hiếu
thảo, nhân đạo và chính nghĩa.
Văn hóa này đã thống nhất và hài hòa các
dân tộc của Trung Quốc. Nói một cách chính xác, đất nước Trung Quốc
không phải chỉ là nhóm dân tộc riêng biệt nào, mà là một nền văn hóa và
nền văn minh xuất sinh từ nền văn hóa đó.
Quá trình cầm quyền của ĐCSTQ là một
cuộc đấu tranh lâu dài, một cuộc chiến tranh tìm cách tiêu diệt nền văn
hóa Trung Hoa. Cuộc tấn công của Đảng vào tín ngưỡng và đạo đức đã đe
dọa chính bản sắc của dân tộc Trung Quốc.
Vào năm 1992 một nguồn sống mới đã xuất
hiện tại Trung Quốc. Môn khí công Pháp Luân Đại Pháp (còn gọi là Pháp
Luân Công) giảng về đức tin vào thần thánh và tu dưỡng các đức tính
Chân, Thiện, Nhẫn. Pháp Luân Đại Pháp chứa đựng những tinh hoa của văn
hóa Trung Quốc và đem lại cho người dân Trung Quốc một cơ hội được tái
sinh.
Cùng lúc đó, sự lan rộng của Pháp Luân
Đại Pháp ở Trung Quốc đã cho ĐCSTQ một cơ hội để lựa chọn. Nếu Đảng ủng
hộ Pháp Luân Đại Pháp, Đảng sẽ phát triển thịnh vượng, và lịch sử của
Trung Quốc hiện nay sẽ khác hẳn.
Ban đầu ĐCSTQ đã ủng hộ Pháp Luân Đại
Pháp, tán dương sự cải thiện ấn tượng về sức khỏe của các học viên.
Nhưng vào năm 1999, người đứng đầu ĐCSTQ lúc đó, ông Giang Trạch Dân, đã
phát động một chiến dịch nhằm tiêu diệt môn khí công này, biến ước tính
100 triệu người dân Trung Quốc và gia đình họ trở thành kẻ thù. Trong
khi ông Giang nhắm mục tiêu vào những cá nhân và đức tin của họ, thực
chất ông Giang đã tìm đến sự hủy diệt cho dân tộc Trung Hoa, kết liễu cơ
hội tốt nhất làm sống lại nền văn hóa Trung Quốc.
Chiến dịch của ông Giang đã đưa tình
trạng khủng hoảng đạo đức lên đến cực độ, điều vốn đã được tích tụ dần
lên trong nhiều thập kỷ. Khi những đức tin vốn đã luôn gắn kết nền văn
minh Trung Quốc bị hủy bỏ, người dân Trung Quốc bị bủa vây bởi các cuộc
khủng hoảng sinh thái, kinh tế, chính trị và xã hội.
Không khí đã trở nên ô nhiễm đến mức
không thể hít thở, đất thì bị nhiễm độc, còn nguồn nước thì đã trở thành
độc hại. Hàng trăm làng ung thư đã mọc lên trên khắp Trung Quốc.
Trong khi ĐCSTQ không ngừng khoác loác
về sự tăng trưởng nhanh chóng, thì sự tăng trưởng đó lại có được thông
qua một nền kinh tế mất cân bằng trầm trọng, với tình trạng bong bóng
bất động sản khổng lồ và việc cung ứng quá mức các sản phẩm thép, sắt và
các hàng hóa khác. Sự sụt giảm hiện nay của nền kinh tế Trung Quốc tồi
tệ hơn nhiều so với thống kê được công bố chính thức và là điều không
thể tránh khỏi.
Trong nỗ lực tiêu diệt Pháp Luân Đại
Pháp, ông Giang đã làm méo mó tất cả các bộ phận của bộ máy đảng-nhà
nước. Những khoản ngân sách khổng lồ đã được chi tiêu vào các trại lao
động, chi vào dự án Tường Lửa Vĩ Đại (Great Firewall) nhằm loại bỏ các
tin tức trung thực khỏi mạng lưới internet của Trung Quốc, dự án Giáp
Vàng (Golden Shield) để theo dõi từng học viên Pháp Luân Đại Pháp, và
chi cho một bộ máy an ninh nội địa khổng lồ tiêu tốn hơn cả quân đội.
Những biện pháp mà Trung Quốc tiến hành để thực thi nguyên tắc Thượng
Tôn Pháp Luật đã bị đảo ngược, còn tham nhũng đã trở thành phương tiện
cầm quyền.
Với sự suy đồi về đạo đức, xã hội Trung
Quốc đã trở thành một bãi xung đột căng thẳng, người đấu với người, và
điều duy nhất được coi trọng là kiếm tiền bằng mọi giá.
Bước đầu tiên: Bắt ông Giang Trạch Dân
Ông Tập đứng trước khả năng đảo ngược
lại các cuộc khủng hoảng này, nhưng con đường là rất gian nan. Nếu ông
ta hành động thì ông ta sẽ gặp nguy hiểm. Nếu ông ta không hành động,
thì ông ta cũng gặp nguy hiểm.
Do cuộc khủng hoảng hiện nay tại Trung
Quốc là kết quả trực tiếp từ chính sách khủng bố của ông Giang, bước đầu
tiên mà ông Tập phải làm là bắt giữ ông Giang Trạch Dân và xét xử ông
ta về nhiều tội ác chống lại nhân dân Trung Quốc. Việc bắt giữ ông Giang
cần đi kèm với việc chấm dứt cuộc đàn áp Pháp Luân Đại Pháp.
Ông Giang không thỏa mãn với việc phát
động chiến dịch chống lại Pháp Luân Đại Pháp, khi nghỉ hưu, ông ta đã
đảm bảo cho cuộc đàn áp này tiếp diễn trong một thập niên tiếp theo, với
việc kiểm soát Đảng thông qua các tay chân mà ông ta đã mua chuộc lòng
trung thành của họ bằng hoạt động tham nhũng. Ông Hồ Cẩm Đào và ông Ôn
Gia Bảo từng có chức vụ Tổng Bí thư và Thủ tướng Trung Quốc, nhưng quyền
lực thực sự lại thuộc về ông Giang và mạng lưới của ông ta.
Sau khi nhiệm kỳ của ông Hồ và ông Ôn
kết thúc, ông Giang đã không đảm bảo được cho ông ta có thể tiếp tục nắm
quyền thông qua những người thân cận. Thậm chí trước khi ông Tập Cận
Bình nhậm chức, những người trung thành với ông Giang đã lên kế hoạch
đảo chính để lật đổ ông Tập.
Sau khi lên nắm quyền, ông Tập đã đáp
trả bằng việc gỡ bỏ có chủ ý và có hệ thống mạng lưới tay chân khổng lồ
của ông Giang, những người trung thành với ông Giang đã bị thanh trừng
hết người này đến người khác với tội danh tham nhũng. Chiến dịch này đã
cho thấy một quyết tâm mạnh mẽ và sức phán đoán chính trị cẩn trọng.
Ông Tập đã đóng cửa hệ thống trại lao
động cưỡng bức, công cụ thuận tiện nhất của ông Giang để bức hại Pháp
Luân Công. Ông Tập đã bỏ tù ông Bạc Hy Lai, người mà ông Giang đã lựa
chọn cẩn thận để làm người kế nhiệm cho ông ta, tước đi một lãnh đạo
trong nhóm của ông Giang.
Ông Tập đã loại bỏ quyền lực của ông
Giang trong quân đội. Ông ta cũng đã bắt giữ ông Lý Đông Sinh, người
đứng đầu Phòng 610, lực lượng đặc nhiệm của Đảng được giao nhiệm vụ tiến
hành cuộc đàn áp Pháp Luân Công. Ông Tập cũng đã bắt ông Chu Vĩnh
Khang, cựu lãnh đạo an ninh hàng đầu của Trung Quốc. Hai vụ bắt giữ này
báo hiệu rằng Phòng 610 đã không còn được Trung ương Đảng ủng hộ.
Với việc bắt giữ các quan chức hàng đầu
phụ trách các lĩnh vực kinh tế, ông Tập đang lấy lại quyền kiểm soát nền
kinh tế từ ông Giang. Các vụ bắt giữ các quan chức trong bộ máy tuyên
truyền và văn hóa đang cướp khỏi ông Giang quyền kiểm soát các thông tin
và quan điểm được đưa tới người dân Trung Quốc.
Đây là những động thái táo bạo gây sốc cho các nhà quan sát tại Trung Quốc và trên thế giới.
Nhưng dù vậy, ông Tập và ông Giang đang
bị trói vào một cuộc chơi tàn nhẫn, và những động thái táo bạo này vẫn
chỉ là những biện pháp nửa vời. Các nguồn tin cấp cao trong ĐCSTQ cho
biết đã có những âm mưu ám sát đối với ông Tập. Nếu ông Tập không bắt
ông Giang, thì cuộc sống của ông Tập và của gia đình ông ta rốt cuộc có
thể sẽ bị tước mất.
Trong khi đó, với nỗ lực nhằm ngăn chặn
ông Tập, ông Giang đã tạo ra tình trạng hỗn loạn trong xã hội Trung
Quốc. Các nguồn tin trong ĐCSTQ đã quy trách nhiệm về vụ nổ lớn ở Thiên
Tân và sự sụp đổ của thị trường chứng khoán cho phe cánh của ông Giang.
Nếu ông Tập bắt ông Giang, ông Tập sẽ
thấy được sự ủng hộ rộng rãi. Một lượng lớn người dân Trung Quốc nguyền
rủa ông Giang. Trong một diễn biến chưa từng có, 180.000 người Trung
Quốc đã đệ đơn khiếu nại hình sự chống lại ông Giang về những tội ác mà
ông ta đã gây ra đối với họ.
Việc chấm dứt các tội ác của ông Giang
Trạch Dân và quét dọn tình trạng tham nhũng mà ông Giang dùng làm phương
tiện cai trị sẽ mang lại sự ổn định cho Trung Quốc.
Từ bỏ Đảng Cộng sản Trung Quốc
Nhưng loại bỏ ông Giang là không đủ. Ông Tập và người dân Trung Quốc cần phải từ bỏ ĐCSTQ.
Mặc dù ông Giang không còn là người lãnh
đạo Đảng, hệ thống chính trị vốn đã cai trị Trung Quốc 66 năm qua vẫn
sẽ như cũ. Hệ thống đó đã sản sinh ra cái ác trong suốt lịch sử của nó,
và nó sẽ không cho phép ông Tập có được thành công thông qua những nỗ
lực trung thực trong cầm quyền.
Ví dụ, ĐCSTQ sẽ không cho phép thế lực
nào tồn tại độc lập với Đảng, nhưng những cải cách thực sự đối với nền
kinh tế Trung Quốc phải là những cải cách trong đó các chủ thể kinh tế
và các doanh nghiệp hoạt động độc lập đối với Đảng. Các cải cách kinh tế
của ông Tập đến nay đều được tiến hành trong hệ thống của ĐCSTQ, và vì
vậy chúng không thể thành công. Khi cải cách kinh tế không thành, người
dân Trung Quốc sẽ quay sang chống lại ông Tập, và cơ hội lãnh đạo của
ông ta có thể sẽ bị trượt mất.
Ngoài ra, nếu ĐCSTQ vẫn nắm quyền lực,
mạng lưới rộng lớn những người trung thành của ông Giang sẽ thận trọng
tìm kiếm cơ hội trả thù. Khi thời điểm đến – chẳng hạn khi cuộc khủng
hoảng kinh tế trầm trọng hơn hoặc khi ông Tập nghỉ hưu, họ sẽ quay ra xử
lý ông Tập, và bản thân ông Tập cùng gia đình và phe cánh của ông ta sẽ
gặp nguy hiểm.
Mối đe dọa mà ông Tập phải đối mặt vượt
quá phạm vi cuộc đời của riêng ông. Là lãnh đạo của ĐCSTQ, ông Tập đã kế
thừa những tội ác to lớn của Đảng. Nếu ông Tập không tách mình ra khỏi
ĐCSTQ, những tội ác đó sẽ được tính sổ với ông ta; ông ta sẽ mãi mãi
được biết đến như là một kẻ thù của nhân dân Trung Quốc.
Nếu ông Tập hành động, ông ta sẽ tìm
thấy sự ủng hộ rộng rãi. Tính đến ngày 20/10, hơn 216 triệu người Trung
Quốc đã tuyên bố thoái khỏi ĐCSTQ và các tổ chức liên đới của nó, và tỷ
lệ của các tuyên bố thoái Đảng đang tăng nhanh. Một điều rõ ràng đối với
các nhà quan sát, gồm cả các quan chức cấp cao của ĐCSTQ, đó là người
dân Trung Quốc đã chán ngán ĐCSTQ và muốn được thoát khỏi nó.
Tuy nhiên, ông Tập và người dân Trung
Quốc chỉ có thể quét sạch ĐCSTQ vào thùng rác của lịch sử nếu tìm thấy
một con đường thay thế. Trung Quốc phải trở lại với nền văn hóa truyền
thống của nó. Và người dân Trung Quốc cần phải thay thế các tổ chức
chuyên chế của ĐCSTQ bằng các tổ chức của một dân tộc tự do.
Một tổng thống được bầu dân chủ
Nếu ông Tập lãnh đạo người dân Trung Quốc từ bỏ ĐCSTQ, ông ta có cơ hội để trở thành tổng thống dân cử đầu tiên của Trung Quốc.
Về chính trị, ông Tập cần phải cho phép
các đảng độc lập đăng ký, lập tức tạo ra một đời sống chính trị thực thụ
ở Trung Quốc. Ông Tập cũng có thể cho phép các tổ chức khác được hình
thành độc lập đối với nhà nước, giúp đem lại một xã hội dân sự cho Trung
Quốc.
Ông Tập cần phải cho phép tự do báo chí
và bắt đầu xây dựng các thể chế cho nền thượng tôn pháp luật, điều mà
ông ta từng ca ngợi.
Sau ông Tập ổn định và mở cửa nền chính
trị Trung Quốc, nền kinh tế của Trung Quốc sẽ tăng trưởng với tốc độ
nhanh chóng và theo một cách thức lành mạnh. Người Trung Quốc vốn làm
việc chăm chỉ và rất thông minh, còn người Trung Quốc ở nước ngoài sẽ
trở về với một Trung Quốc tự do, mang theo tiền và công nghệ. Với các tổ
chức dân chủ có khả năng kiểm soát các nhà công nghiệp, thì sẽ có hoạt
động bảo vệ môi trường và việc tôn trọng các quyền lợi của người lao
động.
Trong bài phát biểu của mình, ông Tập đã
chỉ ra rằng ông không tán thành việc các sách giáo khoa tiểu học không
có các bài thơ cổ. Ông Tập đề cập đến điều này là “làm giảm tính Trung Quốc hóa “,
và công nhận rằng chính văn hóa truyền thống của Trung Quốc là điều tạo
nên dân tộc Trung Quốc. Với việc từ bỏ ĐCSTQ, ông Tập sẽ có thể hoan
nghênh sự hồi sinh của nền văn hóa truyền thống của Trung Quốc.
Lịch sử có hướng đi riêng của nó, và
những thời khắc quan trọng sẽ đến dù cho các cá nhân có sẵn sàng hay
không. Thời điểm bắt giữ ông Giang Trạch Dân, đưa ông ta ra xét xử, và
chấm dứt cuộc bức hại Pháp Luân Đại Pháp đã chín muồi. Khi tin tức về
việc bắt giữ ông Giang được công bố, những tiếng pháo sẽ vang lên từ
khắp nơi tại Trung Quốc để kỷ niệm một thời đại mới.
Nếu ông Tập có thể nắm lấy thời cơ này,
ông ta sẽ được nhớ đến như một người anh hùng vĩ đại của nhân dân Trung
Quốc, người đã khôi phục nền văn hóa và đem lại cho họ sự tự do. Đồng
thời, các quốc gia trên thế giới sẽ cảm thấy dễ thở đối với những thay
đổi ở Trung Quốc và tìm kiếm mối quan hệ ấm áp và thân thiện với một dân
tộc Trung Hoa đã được đặt lại về nhân phẩm và văn hóa cổ xưa của họ.
Chuyện Việt Nam mất đất về tay Trung Quốc từ năm 1999 không mới vì nhiều
tin liên quan đến chuyện này đã râm ran từ mười mấy năm qua. Chuyện ông
cựu Tổng Bí Thư Lê Khả Phiêu – một trong những nhân vật chính liên quan
đến cái hiệp ước này – phải rời ghế giữa nhiệm kỳ và về hưu sớm, rồi
ông Tiến Sĩ Trần Công Trục – nguyên trưởng ban biên giới chính phủ rất
nhiều lần đăng đàn cả báo trong nước lẫn hải ngoại để “thanh minh” rằng
Việt Nam không bán nước, không mất đất…đều liên quan đến cái hiệp định
đau lòng kia.
Nếu truy cập vào trang dữ liệu của Ngân Hàng Thế Giới
(World Bank) để tìm thông tin về diện tích đất liền của Việt Nam, bạn
sẽ nhận ra diện tích đất liền của nước mình vào năm 1999 World Bank
được ghi nhận là: 325.490 (km2).
Vì sao có chuyện lạ lùng này? Vì sao diện tích của Việt Nam đột ngột
giảm vào năm 1999, từ 325,490 km2 xuống còn 311,060 km2? 14.430 (km2)
bỗng nhiên mất tích chỉ trong một năm, trong khi 1999 là năm chẳng hề có
đại thiên tai hay đại hồng thủy để có thể nghĩ rằng do thiên nhiên
“gặm” mất đất liền.
Vậy là từ 325.490 (km2) năm 1999 giảm xuống còn 310.070 (km2) từ năm 2003 trở đi. ‘Bay” mất 15.420 (km2)!
Bạn sẽ nghĩ rằng 15.420 (km2) chắc không lớn lắm, chả đáng để “tâm tư”.
Nhưng nếu bạn biết quốc đảo giàu có hùng cường Singapore chỉ có 719,10
(km2), lại chẳng có tài nguyên gì ngoài muối mặn biển sâu, bạn sẽ giật
mình khi phần diện tích nước Việt mất đi bằng 21 lần nước Singapore cộng
lại!
Israel, một quốc gia hùng cường khác nằm lọt thỏm giữa vùng Trung Đông,
bao nhiêu năm nay vẫn bị bủa vây bởi các quốc gia Hồi giáo thù địch,
cũng nghèo nàn tài nguyên, đất đai phần lớn là sa mạc hoang hóa, thiếu
thốn nước ngọt trầm trọng. Diện tích của họ bao nhiêu? 20.770 km2, vâng,
chỉ có 20.770 (km2) thôi. Và diện tích đất liền nước mình bị mất gần
bằng 75% diện tích nước Israel!
Nếu năm 1999 không có thảm họa thiên nhiên nào làm mất đất thì phải có
sự kiện chính trị – xã hội nào đấy là tác nhân. Đến đây, bạn sẽ cay đắng
nhận ra: năm 1999 là năm Việt Nam ký kết Hiệp ước Biên giới trên đất
liền với Trung Quốc! Một đoạn dài biên giới phía bắc, phần cương thổ của
tổ quốc khoảng 15.420 (km2) đã mất từ đây.
Chuyện Việt Nam mất đất về tay Trung Quốc từ năm 1999 không mới vì nhiều
tin liên quan đến chuyện này đã râm ran từ mười mấy năm qua. Chuyện ông
cựu Tổng Bí Thư Lê Khả Phiêu – một trong những nhân vật chính liên quan
đến cái hiệp ước này – phải rời ghế giữa nhiệm kỳ và về hưu sớm, rồi
ông Tiến Sĩ Trần Công Trục – nguyên trưởng ban biên giới chính phủ rất
nhiều lần đăng đàn cả báo trong nước lẫn hải ngoại để “thanh minh” rằng
Việt Nam không bán nước, không mất đất…đều liên quan đến cái hiệp định
đau lòng kia.
Nhiều năm trước, tôi cố công đi tìm nguyên văn bản hiệp định biên giới
1999 này để đọc kỹ nhưng đều thất bại. Chuyện nước non quốc sự, đáng lẽ
người ta phải để “dân biết, dân bàn, dân kiểm tra” trước khi thay mặt
nhân dân đặt bút ký. Thế nhưng, người ta đã làm chuyện ấy sau lưng nhân
dân nên việc tôi thất bại khi truy tìm bản gốc hiệp định thì cũng dễ
hiểu. Con mèo nó còn biết phải che dấu những thứ thối tha khi vùi phân
vào tro thì chuyện hiệp định biên giới nhiều năm nằm trong vòng bí mật
có gì lạ đâu.
Lần giở lịch sử sẽ thấy: năm 41 sau Công Nguyên, vua Quang Vũ nước Đông
Hán sai Mã Viện (tức Phục Ba Tướng Quân) sang đánh Giao Chỉ của Hai Bà
Trưng. Quyết tâm chiến đấu ngoan cường của Đô Dương bộ tướng của
Trưng Vương, Mã Viện phải tạm ký hòa ước và cắm trụ đồng làm
mốc đánh dấu biên giới cực nam của Đông Hán ở động Cổ Sâm
thuộc Khâm Châu. Trên trụ đồng Mã Viện cho khắc 6 chữ: “Đồng trụ
chiết, Giao Chỉ diệt”, nghĩa là đồng trụ gãy thì Giao Chỉ mất.
Như thế, biên giới cực nam của nước Hán kể từ thời Đông Hán đầu
công nguyên cho tới tận gần đây vẫn được đánh dấu rõ ràng bằng
cột mốc biên giới ở Khâm Châu (Khâm Châu trước thuộc tỉnh Quảng
Đông nay được Trung Quốc điều chỉnh thuộc về tỉnh Quảng Tây).
Sách “Lĩnh Ngoại Đại Đáp” của Trung Quốc (đời Đường) và “An Nam Chí
Lược” của Lê Tắc, đều chép cột này được dựng ở Khâm Châu, trong vùng
hang động Cổ Sâm. Sách “Vân Đài Loại Ngữ” của Lê Quế Đường (tức Lê Quý
Đôn) có ghi: “Giữa đỉnh núi Phân Mao ở Khâm Châu có cột đồng to độ hai
thước. Có lẽ đây là Mã Tống dựng lên”.
Núi Phân Mao ở đâu? Sách “Dư Địa Chí” của Nguyễn Trãi viết: “Vân Cừ, Kim
Tiêu, Phân Mao ở về Yên Bang (sau tránh húy đổi làm Yên Quảng). Vân Cừ
là tên sông, tên khác của sông Bạch Đằng, Tiền Ngô Vương bắt Hoằng Tháo,
Hưng Đạo Vương bắt Ô Mã Nhi đều ở đây. Phân Mao là tên núi, Kim Tiêu là
cột đồng. Ở phía Tây lộ Hải Đông 300 dặm có đèo Phân Mao, ở nửa đèo có
cột đồng của Mã Viện dựng…” (Dư Địa Chí, Nguyễn Trãi toàn tập, bản dịch
của Nhà xuất bản Khoa Học Xã Hội – Hà Nội, trang 202).
Sách “Gia Khánh Trùng Tu Nhất Thống Chí” của Nhà Thanh cho biết: núi
Phân Mao ở phía Tây Khâm Châu. Năm Tuyên Đức thứ 2 (1427) thời Minh, núi
ấy thuộc vào châu Tân An của Giao Chỉ. Đến năm Gia Tĩnh thứ 21 (1542)
Mạc Đăng Dung hàng, mới thuộc về nước Tàu.
Cái gọi là ranh giới phía Nam của nước Hán tưởng đã quá rõ,
vậy mà rất nhiều bậc học giả (không học thật) người Trung Quốc
vẫn đang gân cổ cố cãi về một vùng biển lịch sử của Trung Quốc
có từ thời nhà Hán!
Chuyện xưa thì thế. Còn gần đây là thời đường biên giới các quốc gia đã được “thế giới văn minh” công nhận.
Sau nhiều lần thương lượng gay cấn, kể cả dùng sức mạnh quân sự, ngày
9/6/1885 nhà cầm quyền Pháp và Trung Hoa đã ký Công Ước Thiên Tân về
biên giới Việt – Trung được gọi là “Hiệp Ước Hòa Bình, Hữu Nghị và
Thương Mại” (Traité de Paix, d’Amitié, et de Commerce). Công ước này đã
được bổ túc thêm bởi công ước ngày 26/6/1887 và công ước ngày 20/6/1895.
Thế nhưng, bất kể công ước của loài người văn minh thời hiện đại
nói trên thì chuyện tưởng không thể xảy ra vẫn xảy ra. Hãy xem những
tấm ảnh chụp người Trung Quốc đào cột mốc biên giới theo hiệp
ước Pháp – Thanh 1885 – 1895 (hình ảnh đính kèm, từ hình số 3 trở đi)
để đem về trưng bày ở nhà bảo tàng sai khi có Hiệp định biên giới
Việt – Trung 1999 đề cập bên trên. Nhìn kỹ, trên cột đá khắc hàng
chữ “Đại Nam Quốc Giới”. Đại Nam quốc giới sao nay lại nằm
trong lãnh thổ Trung Quốc?
Trong một ảnh khác là cột mốc ở tỉnh Vân Nam. Trên cột còn ghi rõ
một bên là lãnh thổ Chine (Trung Hoa) và một bên là Annam (Việt
Nam). Rõ ràng như thế tại sao giờ lại nằm hẳn trong lãnh thổ
Trung Quốc?
Người Trung Quốc đào bỏ cột mốc biên giới Việt Trung (cột mốc cũ) đem về trưng bày ở viện bảo tàng của họ! Cột mốc biên giới mà giờ lại nằm sâu trong đất Trung Hoa?
"Đại Thanh Quốc Khâm Châu Giới", "Đại Nam Quốc Giới", cột mốc biên giới mà giờ lại nằm sâu trong đất Trung Hoa?
Người Trung Quốc đào bỏ cột mốc biên giới Việt Trung (cột mốc cũ?) đem về trưng bày ở viện bảo tàng của họ! Cột
mốc biên giới mà giờ lại nằm sâu trong đất Trung Hoa? Chữ Chine (Trung
Hoa) & An Nam (Việt Nam) còn rành rành thế kia! Đau lòng.
Cột đá tưởng vô tri vô giác nhưng hàng chữ “Đại Thanh Quốc Khâm
Châu giới” làm rúng động lòng người. Lịch sử 2000 năm bỗng
hiện ra: Khâm Châu, Cổ Sâm, Mã Viện, Quang Vũ, ranh giới cực nam
nước Đông Hán… rõ mồn một. Sao “Khâm Châu giới” nay lại nằm bên
trong lãnh thổ Trung Quốc?
“Đại Nam quốc giới”? Cột mốc “Chine (và) Annam”? Sao lại nằm sâu
trong lãnh thổ Tàu? Chả lẽ đường biên giới liên tục từ Vân Nam phía
tây cho tới Quảng Đông phía đông đều bị thế hết ư?
Cột mốc biên giới mà giờ lại nằm sâu trong đất Trung Hoa?
Khi tòa quốc tế PCA ra phán quyết lịch sử bác bỏ cái gọi là đường 9 đoạn
(đường “lưỡi bò”, U-line) sau khi Philippines kiện, Trung Quốc vẫn
ngang nhiên bác bỏ, tiếp tục tôn tạo bãi đá, đưa vũ khí ra củng cố thì
làm sao lại có thể thơ ngây như ông cựu cố vấn Lê Đức Thọ (Sáu Búa) nói
khi Trung Quốc chiếm trọn quần đảo Hoàng Sa từ tay chính thể Việt Nam
Cộng Hòa vào năm 1974: “Họ có giải phóng Hoàng Sa giúp ta thì sau này họ
cũng trả lại thôi”. Niềm tin của ông Thọ đã được Trung Quốc “củng cố”
mạnh mẽ thêm vào năm 1988 khi Trung Quốc cho hải quân ra Trường Sa thảm
sát 64 người lính, Việt Nam mất đi Gạc Ma và nhiều đảo khác từ đấy.
Viết đến đây, bùi ngùi nhớ lời vua Lê Thánh Tông trong sắc dụ năm 1473 gửi cho Lê Cảnh Huy – viên quan trấn thủ biên giới:
“Một thước núi, một tấc sông của ta lẽ nào lại nên vứt bỏ? Ngươi phải
kiên quyết tranh biện, chớ cho họ lấn dần. Nếu họ không nghe, còn có
thể sai sứ sang Bắc triều bày tỏ phải trái. Nếu ngươi dám đem một
thước, một tấc đất của Thái Tổ làm mồi cho giặc thì tội phải tru di” (Lê Thánh Tông- Đại Việt Sử Ký Toàn Thư).
Lòng tự hỏi: Bao nhiêu tấc thước núi sông đã rơi vào tay giặc? Và ai
sẽ phải trả lời cho toàn dân biết rõ vì sao cương thổ Việt Nam lại mất
đi 15.420 (km2) vào năm 1999?
Tôi tin chắc các Cụ làng ta đọc bài này xong sẽ cảm thấy tinh thần phấn chấn, lạc quan; đồng thời lại bán tín bán nghi không biết những điều viết trong bài chính xác đến đâu và liệu rồi đây, khi cần có giúp được mình gì không?
Tôi nghx, tất cả nằm ở một chữ DUYÊN
Nhà giáo Thái Quang Vinh: “Câu chuyện đời tôi là một thần thoại”…
Thầy giáo Thái Quang Vinh là tác
giả của nhiều bộ sách học ngữ văn được yêu thích trên thị trường. Ít ai
biết rằng ông từng bị liệt sau di chứng mổ thoát vị đĩa đệm. Nhưng người
thầy giáo Nam Bộ ấy đã tìm được con đường tự cứu chính mình, để chỉ ít
lâu sau đó, ông từ biệt thuôc men, trở nên khỏe mạnh đến mức ông gọi
cuộc đời mình là một “câu chuyện thần thoại” …
Ngồi
trước một đống sổ sách, đơn thuốc và phiếu thanh toán ra
viện,… tôi ngơ ngác và lúng túng. Hình như tất cả những con
dấu đỏ, những tên bác sỹ, những đơn thuốc tây đều là những thứ xa
lạ, chúng chưa bao giờ có quan hệ tới vận mệnh của tôi.
Ấy vậy
mà chúng có thực. Tên các bác sỹ thì thật nhiều, không nhớ
rõ diện mạo cụ thể của họ ra sao. Còn tên bệnh nhân thì chỉ
có một, nằm ngay dòng đầu tiên và có mặt ở mọi giấy tờ, hồ
sơ bệnh án…
Tôi
không thể liệt kê ra hết các loại giấy tờ, mà chỉ xin nói tới 2
cái giấy ra viện cùng kích cỡ, cùng màu sắc, đều là loại
giấy dày, cứng, cứ y như một bằng chứng nhận trang trọng dành
cho sinh viên tốt nghiệp đại học.
Giấy ra viện thứ nhất
Giấy ra viện đầu tiên từ Bệnh viện Chấn thương Chỉnh hình S:
“Vào
viện lúc 10 giờ 30 phút ngày 12-10-2007. Ra viện lúc 15 giờ
ngày 27-10-2007. Bệnh nhân đã được giải ép lối sau cùng với cố
định dụng cụ do thoát vị đĩa đệm L1 và L2.”
Trước
lúc mổ thoát vị đĩa đệm, tôi là một người đàn ông rất khoẻ
mạnh, nặng 75 kg, cao 1m72; tôi hay tập thể dục và đi bộ đều
đặn cả sáng lẫn tối, lâu lâu đánh bóng bàn hoặc đi bơi, không ngờ
tai bay vạ gió từ trên trời xuống.
Tôi từng là người đàn ông khỏe mạnh… ngờ đâu tai bay vạ gió từ trời rơi xuống (Ảnh minh họa)
Cứ ngỡ
tai hoạ mổ xương sống L1–L2 là đại kiếp nạn của đời mình, ai
ngờ… Sau gần 6 năm tôi lại có thêm chiếc giấy ra viện thứ 2 cũng
do bệnh viện S cấp.
Hoá ra địa ngục mà tôi có dịp chứng kiến mấy năm trước chưa phải là tầng cuối cùng.
Có ai
học được chữ ngờ! Lần này cơn bệnh nó ngấm ngầm. Nó cứ đau
tê tê và nặng 2 bắp chân, tuyệt đối không đau trực tiếp tại
xương sống như lần trước. Tôi đã đề nghị bác sỹ xem lại cho tôi
cái lưng, bởi trước đó tôi đã suýt “tiêu đời” vì nó.
Chụp
mấy lần X-quang rồi siêu âm Doppler màu, bác sỹ khẳng định tôi
đang mắc bệnh giãn tĩnh mạch hai bên chân. Theo lời khuyên, tôi ra
mua loại thuốc đặc trị tốt hơn mà bảo hiểm y tế không có; đồng
thời mua tất và vớ chống giãn tĩnh mạch để mang thường xuyên.
Bệnh
vẫn cứ tiến triển ở chân. Tôi lại nghe bạn bè giới thiệu đến
Phòng chẩn trị Đông y nổi tiếng ở quận Tân Phú châm cứu, bốc
thuốc về uống… nhưng không kết quả. Lại có người bạn chở tới
vị “thần y” người Hoa danh tiếng ở Q.11. Tại đây tôi cũng phải
chụp X-quang, cũng bốc thuốc về ngâm rượu đắp.
Tôi nằm
đắp rượu thuốc được 5 ngày thì bị liệt luôn không dậy được.
Tôi gọi điện liên tục cho thầy và ông có xuống thăm vào ban đêm.
Tôi cám ơn ông đã cho tôi một lời khuyên chí lí, đó là phải
vào ngay bệnh viện để mổ lưng.
Không
tin được dù đó là sự thật! Tôi vẫn chưa chịu tin, vẫn quyết
nằm thuốc rượu cho đủ hạn 12 ngày. Đến ngày 13 thì học trò
cũ khiêng ra taxi đến vị bác sỹ quen để khám, ông ta xem phim MRI
khẳng định là phải mổ. Tôi lại đề nghị vị bác sỹ lần trước
đã mổ cho tôi thành công là bác sỹ Trần Quảng Y phẫu thuật đợt
hai.
Ca mổ
phức tạp hơn lần đầu. Bác sỹ phải mổ từ phía trước, phía
xương sườn, cắt cả 3 xương, cắt luôn 1 chỏm xương để thay thế cho
đĩa đệm. Hình như nó làm xáo động hết lục phủ ngũ tạng bên
trong, cho nên khi xuất viện về tôi dường như chỉ nằm bất động.
Chỉ cần người nhà lật người là y như rằng tim gan phèo phổi
bị chao qua đảo lại trong cái bộ ngực đã ọp ẹo gãy xương, đứt
dây chằng đau chịu khôn thấu.
Tôi
phải dùng ý chí và nghị lực phi thường để tập theo hướng dẫn
trị liệu. Đau ghê gớm nhưng phải ráng, phải vượt lên chính
mình. Chừng 1 tuần sau thì ngón chân cái đã ngo ngoe được. Sau
đó, tôi có thể tự lật để chống tay ngồi dậy. Lạc quan vô bờ
bến! Tưởng cứ tiến triển như vậy nhưng thật bất ngờ, một ngày
đẹp trời tôi đã nằm yên một chỗ. Và như một hệ quả của bệnh
liệt, mông bắt đầu lở loét.
Tiếp đó
những ngày bị tra tấn về tinh thần. Niềm hy vọng và tuyệt
vọng cứ giằng co với nhau, nhiều lúc tôi không muốn sống nữa.
Cũng
lưu ý rằng, từ khi ở viện về, tôi uống thuốc bằng như thay cơm.
Ngoài những loại thuốc trước đây thì lúc này còn thêm thuốc tiểu
đường, thuốc theo toa để điều trị.
Chỉ số
cho phép của tiểu đường là 6,5 còn tôi là 12,5. Cứ tưởng rằng
đây chỉ là trạng thái nhất thời do rối loạn chức năng cơ thể,
tôi thử dừng thuốc thì chỉ số lại tăng cao. Còn thuốc điều
trị ca mổ thì cứ 2 tuần là lại đi mua một lần. Tôi chẳng có
chuyên môn ngành y, chỉ biết hàng ngày phải uống 3 nắm thuốc.
Cơ duyên gặp Đại Pháp nhiệm màu
Vào một
ngày tháng 6/2012, sau 4 năm anh em không gặp nhau, chú K đến thăm
tôi. Hai anh em chẳng nói gì nhiều. Nhìn tình cảnh tôi thế này
còn có thể nói gì được nữa! Khi chia tay chú có đưa cho tôi
một cuốn sách mỏng màu hồng “Sức khoẻ là vàng” kèm theo đó
là một bộ đĩa. Chú chúc tôi chóng bình phục và nói với tôi
một câu như thế này: “Nếu anh có duyên với Đại Pháp thì Sư Phụ
sẽ chữa lành bệnh cho anh”.
Lướt
qua mấy trang của cuốn sách mỏng, tôi vứt nó xuống giường và
cho là nhảm nhí. Tôi cứ nghĩ chú K được ai đó nhét vào tay khi
đi qua ngã tư rồi tiện thể đưa cho mình. Xem đĩa thấy hình một
người đang ngồi tập, tôi bực mình và giận người đưa đĩa. Tôi
đồ rằng chú em chắc là giận mình gì đó nên có ý khiêu khích
đây.
Tôi tò
mò tìm trong cuốn giới thiệu về môn tập số điện thoại nào đó và
gọi cho cô C. Tôi cảm nhận được giọng nói qua điện thoại là
một người đàng hoàng, dễ mến, dễ gần. Cô C đã nhờ người bạn
ở gần nhà tôi, tên là H, đem sách và giải thích cho tôi một vài
điều về Pháp Luân Công.
Học viên đang đọc cuốn Chuyển Pháp Luân
Tôi đọc
cuốn Chuyển Pháp Luân rất say mê. Đọc liền một mạch. Cảm nhận
đầu tiên mà tôi liên tưởng tới là việc chữa bệnh của chúa
Jesus, là những phép thần thông của Mục Kiền Liên mà người ta
nói là sự thật – những điều trước đây tôi luôn cho là mê tín, là
hoang đường.
Gấp sách lại, tôi cố hình dung những gì mình vừa đọc được. Nhưng tôi không nhớ một nội dung nào…
Tôi
quyết định đọc lại lần thứ hai. Tuy nhiên, như có ai đó ngăn
cản, tôi phải dùng ý chí để đọc. Quả là, đọc xong trang cuối
tôi thở phào nhẹ nhõm, dường như đã đi qua một “chuyến xe bão
táp”, nhiều ổ gà, ổ voi, nhiều phiền toái và rồi cũng đến
đích. Tôi còn phát hiện ra rằng khi tôi đọc sách thì không có
cảm giác đau đớn nữa.
Chỉ
một thời gian rất ngắn sau khi đọc sách, tôi đã lật người qua
lại dễ dàng, không thấy nhói đau; tôi tự bò dậy, ngồi dậy và
bắt đầu đứng lên.
Con gái
tôi trước đó đã được các học viên Pháp Luân Công ở công viên dạy
cho các bài công Pháp. Đúng ngày 16/7/2012, con đã “dạy” cho cha
luyện công.
Tác giả đang luyện các bài công pháp của Pháp Luân Công (Ảnh do tác giả cung cấp)
Và lúc
này, nếu đặt hai cánh tay bên nhau thật khó mà phân biệt được
sự sai khác về kích thước, về màu sắc hồng nhuận, vế độ
nóng của da thịt. Không chỉ tay trái hồi phục mà hai vai cùng
những đốt sống cổ cũng hết đau nhức. Bệnh đau đầu thường xuyên
cũng không còn xuất hiện nữa.
Thứ ba
là, khi bị liệt nằm một chỗ, tôi từng mơ ước ngồi được xe lăn
để di chuyển trong những ngày còn lại của cuộc đời. Vậy mà
giờ đây tôi đã đi lại tự nhiên trong nhà mình. Thậm chí khi đi
cầu thang tôi cảm thấy như có ai đẩy mình lên nhẹ nhàng.
Ngày
đầu tiên rời khỏi nhà là tôi lên ngay máy bay về quê làm mộ cha
ở Hà Tĩnh trước sự ngỡ ngàng của bà con họ hàng. Mọi người
không ai nghĩ có thể có sự hiện diện của người con trai
trưởng trong dịp này nữa.
Thứ tư
là, sau một tuần đi ngoài phân lỏng và mấy ngày đau đầu khủng
khiếp tôi đã dừng tất cả các loại thuốc. Không chỉ là “thuốc”
theo cách nghĩ thông thường mà gồm tất cả các loại sản phẩm
thực phẩm chức năng như viên tăng chất xơ, viên can-xi, viên sữa…
tôi đem cho hết.
Ngay cả thói quen ưa dùng dầu gió xanh để bôi mũi, bôi da khi muỗi đốt, tôi cũng không dùng.
Việc
đau đầu làm tôi cảm giác như Tôn Ngộ Không bị xiết vòng kim cô
khi Đường Tăng đọc thần chú. Đau cứ như siết vào, như khiến con
mắt cứ muốn nhảy ra ngoài. Tôi đã nói người nhà mua cho 6 phần
thuốc liều cao định uống trong 3 ngày. Mới uống lần thứ nhất,
cơn đau không giảm mà lại đau hơn.
Tôi đang
chuẩn bị uống liều thứ 2 vào buổi sáng thì cô H – người đưa
sách cho tôi – bất ngờ ghé vào thăm nhân tiện đi ngang qua. Mải
nói chuyện với H và được cô giở sách chỉ cho đoạn Sư Phụ nói
về việc thanh lọc bệnh, tôi không uống thuốc nữa.
Cả
ngày, rồi đêm hôm ấy tôi “quên” không uống mọi thứ thuốc khác
mà lại ngủ ngon lành. Cho nên sáng hôm sau tôi quyết định “quên”
luôn thuốc. Kể từ đây ly khai với thuốc!
Không gì hạnh phúc bằng một người bệnh vừa hết bệnh lại không bị ám ảnh bởi thuốc thang!
Không
cần 3 nắm thuốc mỗi ngày, giờ đây tôi đã là một người hoàn toàn khỏe
mạnh… (Tác giả là người đứng giữa, ảnh do tác giả cung cấp)
Thực
ra, khi viết những dòng này, tôi biết rằng cái phần đáng viết
dài tôi lại viết ngắn. Nhưng những huyền diệu mà Pháp Luân Đại
Pháp mang lại cho mỗi người đã được kể rất tỉ mỉ trong các
bài chia sẻ của nhiều học viên khác. Tôi chỉ muốn góp thêm một câu
chuyện thần thoại trong bao nhiêu thần thoại khác.
Đằng
sau những bức ảnh nổi tiếng là câu chuyện lịch sử mà không
phải ai cũng biết, dưới đây là bí mật của 7 bức ảnh nổi
tiếng và có sức ảnh hướng lan tỏa mạnh mẽ nhất mọi thời đại.
1.Tòa nhà đổ sập trong vụ khủng bố 11/9
Bill Biggart, tác giả của bức ảnh
dưới đây đã ghi lại khoảnh khắc tòa nhà đang đổ sập trong vụ
tấn công khủng bố đẫm máu ngày 11/9. Tuy nhiên, ông đã qua đời
sau khi tòa nhà thứ hai đổ sập xuống và các mảnh vỡ đè lên
người ông. Sau khi dọn dẹp hiện trường vụ tấn công, các cảnh
sát đã tìm thấy chiếc máy ảnh và mở lên thì phát hiện ra
bức ảnh này, và đó cũng là bức ảnh cuối cùng trong cuộc đời
của nhiếp ảnh gia xấu số.
2. Ảnh Triển lãm Cơ thể người thật
“Triển lãm cơ thể người” (Bodies…The
Exhibition) do công ty của Tùy Hồng Cẩm, Trung Quốc tổ chức. Sự kiện
này đã nhanh chóng bị lên án bởi công ty này cũng không chứng
minh được nguồn gốc của thi thể người này là do những người
tình nguyện hiến tặng.
Mẫu vật của triển lãm là các thi thể
người được xử lý và nhựa hóa, rồi tạo dáng ra nhiều tư thế khác nhau.
Tất cả các mẫu vật đều là từ người thật.
Bức ảnh là hình một người phụ nữ trẻ
Trung Quốc đang mang thai 8 tháng với cái bụng bị cắt mở ra, và người ta
có thể thấy các cơ quan nội tạng, đặc biệt là bào thai trong bụng. Bức
ảnh đã gây chấn động mạnh mẽ và tạo ra làn sóng phẫn nộ trong cộng đồng
quốc tế về câu hỏi: Ai chấp nhân hiến tặng thi thể cho triển lãm này?
Một báo cáo của Tổ chức Thế giới Điều
tra cuộc bức hại Pháp Luân Công (WOIPFG) đã khẳng định rằng, thay vì là
“những người hiến tự nguyện” hay “những thi thể vô danh”, phần lớn thi
thể trong triển lãm là của các học viên Pháp Luân Công đã bị ĐCSTQ giết
sau khi lấy đi nội tạng. Được biết, đây là một môn tập luyện tinh
thần vốn là nạn nhân đàn áp của chính quyền Trung Quốc trong 17
năm qua.
Một trong số đó là nhiếp ảnh gia
Lester Larue, anh đã vô tình ghi lại bức ảnh này bằng chiếc máy
ảnh của công ty mình. Tuy nhiên vì sự nổi tiếng của bức ảnh
do đó quản lý của Lester Larue đã kiện anh ra tòa vì dùng
chiếc máy ảnh của mình, sau đó tòa án phán quyết rằng bức
ảnh này thuộc về người quản lý, và người quản lý của Lester
Larue sẽ được hưởng toàn bộ số tiền liên quan đến bản quyền.
Một nhiếp ảnh gia khác là Charles
Porter cũng đã ghi lại bức ảnh này với góc chụp y hệt nhau
đến 99%, sau đó nhiếp ảnh gia này cũng được trao giải thưởng
Pulitzer cho bức ảnh.
4. Ca cấy ghép tim đầu tiên trên thế giới
Ca phẩu thuật tim thành công đầu
tiên trên thế giới được thực hiện tại Ba Lan, các bác sĩ phải
làm việc vất vả trong suốt 23 giờ. Bởi ca phẩu thuật này là
một bước tiến lớn trong ngành y học thế giới, do đó vào năm
1987, bức ảnh này đã được giải là”Bức ảnh đẹp nhất” của tạp
chí National Geographic và trở nên vô cùng nổi tiếng.
Một điều thú vị là bệnh nhân sau
ca phẫu thuật lại sống thọ hơn tất cả những bác sĩ đã từng
tham gia vào kíp mổ của ông.
5. Máy bay số hiệu 182 thuộc hãng hàng không Southwest Pacific
Nhiếp ảnh gia Hans Wendt được giao nhiệm
vụ chụp ảnh các ống dẫn ga tại San Diego. Vào ngày 25/09/1978, trong
lúc đang làm việc, bất ngờ ông nghe được một tiếng nổ lớn trên
bầu trời.
Ngay lập tức nhiếp ảnh gia đã ghi
lại được khoảnh khắc chiếc máy bay mang số hiệu 182 của hãng
hàng không Southwest Pacific đâm xuống mặt đất.
Vụ tai nạn máy bay này cũng được
ghi nhận là vụ tai nạn nghiêm trọng nhất trong lịch sử ngành
hàng không của nước Mỹ.
6. Trận đấu của huyền thoại Muhammad Ali
Nhiếp gia trẻ tuổi Neil Leifer đã
ghi lại bức ảnh về trận đấu của huyền thoại Muhammad Ali, đây
là một bức ảnh được đánh giá là một trong những bức ảnh thể
thao ấn tượng nhất của thế kỷ 20. Nhưng tiết lộ cả nhiếp ảnh
gia 22 tuổi này về bức ảnh đã khiến cho nhiều người bị sốc,
bởi theo anh đây là một bức ảnh sự cố không theo ý muốn.
Sau khi mất vị trí săn ảnh “đắc
địa” nên anh đành phải đứng về phía đối diện của sàn thi đấu,
tuy vậy sự cố này đã vô tình khiến anh có được một bức ảnh
ngoài sức tưởng tượng của mình. Bức ảnh này cũng đưa tên tuổi
của Neil Leifer trở thành một trong số những nhiếp ảnh gia tài
năng của nước Mỹ.
7. Bìa album cuối cùng của nhóm nhạc huyền thoại the Beatles
Với những người hâm mộ nhóm nhạc
huyền thoại này thì sẽ rất dễ để nhận ra bức ảnh dưới đây
là bức ảnh bìa của một album, cũng chính là album cuối cùng
của The Beatles. Bức ảnh được chụp bơi nhiếp ảnh gia Iain
Macmillan, trong đó có sự trợ giúp của cảnh sát giao thông đang
giúp nhiếp ảnh gia ngăn dòng xe chạy tới. Có lẽ vị cảnh sát
giao thông này cũng là một người hâm mộ cuồng nhiệt của nhóm
nhạc huyền thoại. Trong số 6 bức ảnh được chụp, ông đã chọn
được bức ảnh ưng ý của mình.