Trang

Thứ Sáu, 13 tháng 10, 2017

VÁN CỜ CHƯA KẾT THÚC

Điều gì đã “đưa đẩy” Nguyễn Xuân Anh đến kết cục như hiện nay ?
Việt Hà

Ở Đà Nẵng ai cũng biết chuyện Bí thư Trần Thọ muốn nâng đỡ giám đốc công an Đà Nẵng Nguyễn Văn Sơn lên làm Chủ tịch và Bí thư tỉnh. Nếu Sơn kế tục vị trí Thọ, ít ra Thọ còn có ảnh hưởng.
Nhưng cựu uỷ viên Bộ Chính trị, nguyên trưởng ban kiểm tra trung ương đảng Nguyễn Văn Chi lại muốn con trai mình là Nguyễn Xuân Anh sẽ cầm chịch tại nơi này. Để sắp sẵn cho hoạch định ấy, Nguyễn Văn Chi từng nắm nhiều bí mật của các quan chức, đã tạo sức ép để con trai mình vào bệ phóng chuẩn bị trước.
Khi Nguyễn Bá Thanh còn ở Đà Nẵng, ông Chi đã ép Thanh đưa con mình là Nguyễn Xuân Anh làm phó chủ tịch thành phố Đà Nẵng năm 2011, đồng thời ép được Bộ Chính Trị lúc đó phải đưa Xuân Anh làm uỷ viên dự khuyết trung ương đảng. Sở dĩ Nguyễn Bá Thanh phải chấp nhận, là do vụ giám đốc công an Đà Nẵng Trần Văn Thanh có mối thù với Thanh. Lúc Nguyễn Bá Thanh đưa được Trần Văn Thanh ra toà, nhờ có chánh án Trần Mẫn chủ toạ, phán quyết được tội của Trần Văn Thanh, giúp cho Nguyễn Bá Thanh đứng vững. Chánh án Trần Mẫn là em Trần Thị Thuỷ. Bà Thuỷ là vợ ông Chi và là mẹ của Xuân Anh.
Nguyễn Bá Thanh thọ ơn và nhanh chóng chấp nhận đưa Xuân Anh lên làm Phó chủ tịch Uỷ ban nhân dân thành phố Đà Nẵng vào năm 2011, lúc Xuân Anh mới 34 tuổi.
Về phần trung ương, với chức vụ trước đó là uỷ ban kiểm tra trung ương đảng, các thành phần trong trung ương bị Nguyễn Văn Chi nắm thóp nhiều vô kể. Với đòi hỏi cho con trai mình là uỷ viên dự khuyết không phải là điều quá khó với Chi. Bởi thế Xuân Anh nhanh chóng được trung ương nhất trí đồng ý làm uỷ viên dự khuyết khoá 11.
Ở vị trí phó chủ tịch, uỷ viên dự khuyết trung ương. Nguyễn Xuân Anh chỉ cần ngồi im không gây điều tiếng gì, đến nhiệm kỳ sau tuần tự mà tiến. Chức chủ tịch, bí thư và uỷ viên trung ương chính thức sẽ đến một cách tự nhiên.
Bí thư Trần Thọ và đảng uỷ Đà Nẵng muốn đưa Nguyễn Văn Sơn lên để tiến tới nắm chức bí thư. Vì toàn bộ thành uỷ Đà Nẵng không muốn chấp nhận một đứa trẻ ranh như Xuân Anh đứng trên đầu chỉ đạo họ, nhất là ác cảm của họ về sự thao túng của bà Trần Thị Thuỷ
Nhưng tất cả đã muộn, vì muốn thế Sơn phải được cơ cấu vào uỷ viên trung ương. Mà suất của Đà Nẵng vào uỷ viên trung ương đã bị Xuân Anh án ngữ.
Lúc này Nguyễn Bá Thanh đã chết, không còn áp lực của Nguyễn Bá Thanh. Sân chơi hé cửa cho Nguyễn Văn Sơn và thành uỷ Đà Nẵng dưới quyền của Thọ. Cuộc chiến diễn giữa hai phe để đẩy quân cờ của mình Nguyễn Văn Sơn và Nguyễn Xuân Anh lên cao đã diễn ra quyết liệt trước thềm nước rút của Đại hội 12.
Nhưng “bố già” Nguyễn Văn Chi lại một lần nữa xuống tay. Chi đã gọi Trần Đại Quang bộ trưởng công an lúc đó, lấy quyền Bộ trưởng điều động Sơn ra ngoài Bắc là tổng cục phó tổng cục chính trị. Đây là một đòn ngoạn mục của “bố già” Nguyễn Văn Chi. Vì nếu không nhanh chóng, Sơn đang là giám đốc công an thành phố, thành uỷ viên, dưới quyền quản lý của bí thư Trần Thọ. Thọ sẽ đưa Sơn sang Uỷ ban hoặc Đảng uỷ. Sơn không còn thuộc quyền quản lý của Trần Đại Quang nữa. Nguyễn Văn Chi nguyên trưởng ban bảo vệ chính trị nội bộ trung ương, nguyên trưởng ban kiểm tra trung ương. Chuyện lý lịch tuổi tác của Trần Đại Quang nếu Chi không bỏ qua lúc đó, ông Quang không thể nào vào được thăng chức đột ngột nhanh chóng để vào trung ương và tiến tới ghế bộ trưởng công an.
Kế “rút củi đáy nồi” của Nguyễn Văn Chi hiệu nghiệm tức thời, phe Trần Thọ bị tước mất con cờ trong tay. Chẳng còn gì chơi, đành thất thủ và Đà Nẵng có bí thư trẻ nhất nước mang tên Nguyễn Xuân Anh. Một tương lai hé mở phía trước cho chàng trai Nguyễn Xuân Anh, cứ gọi Xuân Anh làm hết hai nhiệm kỳ bí thư Đà Nẵng thì tuổi mới chỉ 50 đầy sung mãn, một hoạch định cho anh ta sau này ra trung ương làm phó thủ tướng, rồi thủ tướng là điều thấy trước. Mọi thứ có thể thay đổi, chức thủ tướng còn có nhiều nhân sự khác, nhưng được hoạch định nhân sự như vậy từ tuổi 40, đã là thành công lớn của gia tộc Nguyễn Văn Chi, Trần Thị Thuỷ… gia tộc trùm miền Trung thực sự.
Nguyễn Văn Sơn ngậm đắng nuốt cay, rời khỏi địa bàn quen thuộc, ra ngoài Bắc theo lệnh Trần Đại Quang làm phó tổng cục chính trị, một chức vụ không thực quyền và nhiều mầu mỡ như những hứa hẹn ở Đà Nẵng. Nhưng Sơn miễn cưỡng ra đi, vừa vì lệnh cấp trên, vừa vì lời hứa của Trần Đại Quang sẽ cho Sơn làm thứ trưởng phụ trách các tỉnh thành miền Trung.
Và bây giờ, khi ông Trần Đại Quang nhận thấy ý đồ của ông Nguyễn Phú Trọng giở bài cù nhầy là xây dựng chấn chỉnh Đảng, cố ý dây dưa cuộc chiến chống tham nhũng để có cớ ngồi lại thêm thời gian nữa. Tăng cường kiểm soát bộ công an, dựng Bùi Văn Nam đi phô trương thanh thế và che đậy vụ Formosa.
Trần Đại Quang quyết định giữ lời hứa, đưa Nguyễn Văn Sơn lên làm Thứ trưởng bộ Công an. Thông qua quyết định của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc.
Nguyễn Xuân Phúc giờ đã chắc chân thủ tướng, ông Phúc không còn phải e dè cả nể TBT Trọng như những ngày trước đây. Càng ngày Phúc càng thể hiện mình mạnh mẽ hơn để chứng tỏ không phải núp bóng Nguyễn Phú Trọng. Trong quá trình xây dựng hình ảnh mình, được chút ân tình với Trần Đại Quang và nhất là với phe cánh miền Trung. Ông Phúc được nhiều hơn khi đồng ý quyết định bất ngờ bổ nhiệm Nguyễn Văn Sơn là thứ trưởng.
Việc đẩy Nguyễn Văn Sơn lên thứ trưởng bộ công an, khiến cho bộ này có đến 5 thứ trưởng. Trong 5 thứ trưởng đó, Bùi Văn Nam là thứ trưởng nhiều tuổi nhất, nhờ đặc cách của ông Trọng mới lọt vào uỷ viên trung ương khoá 12 theo vé vớt. Bùi Văn Nam là thứ trưởng phụ trách các tỉnh thành.
Bây giờ thì bài toán đặt ra, Bùi Văn Nam sẽ về hưu giữa nhiệm kỳ để nhường chỗ lại cho Nguyễn Văn Sơn hay là đàm phán để Sơn chia quyền quản lý các tỉnh thành, vú dụ như quyền quản lý công an các tỉnh miền Trung. Chỉ có một trong hai cách, mà theo bài toán này thì đáp số nào đi nữa thì Trần Đại Quang chỉ có thắng và hoà. Thắng tức loại được Bùi Văn Nam ra khỏi Bộ công an, lúc đó ảnh hưởng của Nguyễn Phú Trọng không còn ở bộ này. Đương nhiên bộ trưởng Tô Lâm không dùng dằng nữa sẽ ngả theo Quang hẳn. Chức tổng bí thư kiêm chủ tịch nước sẽ dễ dàng với trong tầm tay Trần Đại Quang hơn.
Hoà thì thế trận giằng co, nhưng đến hết nhiệm kỳ thì Bùi Văn Nam vẫn phải về hưu. Tuy nhiên như vậy phải đợi thêm 4 năm nữa, thời gian sẽ mang theo nhiều biến động.
Tình cảnh bây giờ của Nguyễn Phú Trọng trở nên bi đát, ông ta phải đối phó với công cuộc chống tham nhũng vừa trống dong, cờ mở đã thảm hại thất bại khi Trịnh Xuân Thanh, Vũ Đức Duy trốn mất. Vừa phải đối phó với những um xùm dính dáng đến quan hệ bao che cho Formosa.
Trọng chỉ còn cách bám lấy mục tiêu Vũ Huy Hoàng để vớt lại hình ảnh cuộc chống tham nhũng của mình có uy tín. Và bằng mọi cách dập vụ Formosa.
Nguyễn Phú Trọng sử dụng quyền quân uỷ trung ương điều chuyển tay chân trong quân đội như thăng chức phó tư lênh khu 4 cho Hà Tân Tiến, quyền trong đảng uỷ công an chỉ đạo tay chân trong bộ công an như sai Bùi Văn Nam mang tiền đến Quảng Bình miền Trung lấy ảnh hưởng, quyền tổng bí thư để chỉ đạo báo chí Trương Minh Tuấn… để đáp ứng hai mục đích trên.
Trước đây Trọng dùng “yếu tố miền Trung” kết hợp với cán bộ hưu trí để đánh bật Nguyễn Tấn Dũng. Có vẻ như giờ, Nguyễn Phú Trọng lại dính đòn do chính mình từng sử dụng. Giữa năm 2016, khi vừa nhậm chức chủ tịch nước. Ông Trần Đại Quang đã đến ngay Đà Nẵng để thăm hỏi các cán bộ lão thành cách mạng ở đây.
Bí thư Nguyễn Xuân Anh lập tức đã có chuyến tháp tùng chủ tịch Trần Đại Quang đi một vòng quanh thế giới, sự gắn kết này báo hiệu nhóm miền Trung đã nghiêng về phía Trần Đại Quang.
Mảnh đất và con người miền Trung sẽ quyết định số phận chính trị của Nguyễn Phú Trọng, sức ép ngày càng gia tăng, khiến những ngày gần đây, Nguyễn Phú Trọng im bặt trên báo chí. Nhưng cứ mỗi lần im bặt thế, Nguyễn Phú Trọng sẽ lại xuất hiện với một chiêu thức mới rầm rộ và hiểm độc khó lường. Và cái kết “đoản mệnh” của Nguyễn Xuân Anh và danh tiếng, sức khoẻ “thê thảm” của ông Trần Đại Quang hiện nay đã là một minh chứng rõ nét cho điều đó.

Thứ Năm, 5 tháng 10, 2017

BÀI HỌC CHÍ LÍ AI CŨNG NÊN ĐỌC

Từ ‘Hồng Lâu Mộng’ cảm ngộ về thọ mệnh của con người


Hiện nay, mọi người đều quan tâm về vấn đề sức khỏe và trường thọ. Và ít ai biết rằng, trong ‘Hồng Lâu Mộng’ –  một trong tứ đại danh tác từ lâu đã tiết lộ về điều này.
Trong số các nhân vật của “Hồng Lâu Mộng” có một người là nhân vật điển hình của sự trường thọ, đó chính là Giả mẫu; còn có một người là điển hình nhiều bệnh đoản mạng, đó chính là Phượng Thư. Chúng ta hãy cùng xem thử, khỏe mạnh sống lâu của Giả mẫu và nhiều bệnh đoản mạng của Phượng Thư, nguyên nhân nằm ở đâu?
Lời căn dặn của Giả mẫu với Bảo Ngọc
Trong bộ tiểu thuyết “Hồng Lâu Mộng”, đoạn có thể thể hiện ra tính cách của Giả mẫu nhất chính là lời căn dặn của bà. Bà cuối cùng đã có một sự tổng kết với cả một đời của mình, đoạn này nằm hồi 110 trong “Hồng Lâu Mộng”.
“Giả mẫu ngồi dậy và nói:
– Ta về nhà đây đã hơn sáu mươi năm, phúc cũng hưởng hết rồi. Từ cha con đến con cháu cũng đều tốt cả. Nhất là Bảo Ngọc, ta thương yêu nó lâu nay…
Nói đến đó, bà mở to mắt nhìn khắp mọi nơi, Vương phu nhân đẩy Bảo Ngọc đến trước giường. Giả mẫu giơ tay từ trong chăn ra, nắm lấy Bảo Ngọc và nói
– Cháu ơi, cháu phải làm nên mới được”.
Ở đây là có ý gì? Chính là Giả mẫu muốn nhắn nhủ rằng: “Bảo Ngọc cháu của bà, cháu đừng có suốt ngày từ sáng đến tối cứ mãi quây quần trong đám con gái, mà hãy giống như một nam tử hán đại trượng phu, đứng thẳng người lên mà làm người trong xã hội, có thể có chút thành tựu mới ổn. Còn như làm không được …..”. Ý của dấu chấm lửng chính là “mai này bụng đói thì biết phải làm sao đây?”. Thân là bà nội, bà không muốn nói ra những lời này.
Giả mẫu và Bảo Ngọc. Ảnh dẫn theo megafun.vn
Lời dặn của Giả mẫu với Phượng Thư
Bà lại nói với Phượng Thư: “Cháu ơi, cháu thông minh quá, sau này nên tu lấy phúc nhé! Ta cũng không hề tu gì, chẳng qua lòng ngay thiệt đấy thôi. Những việc ăn chay niệm phật, ta cũng không hay làm. Năm trước đây ta có bảo viết kinh Kim Cương đưa cho mọi người, không biết đã đưa xong chưa?”.
Ý là gì đây? “Phượng nha đầu, cháu của bà này, những chuyện thất đức cháu đã làm quá nhiều rồi, cháu hãy tích chút âm đức đi, bà sợ …..”. Ý của dấu chấm lửng chính là “sợ cháu không được chết tốt đâu!”, thân là bà nội, bà cũng không muốn nói ra những lời như vậy. Cuối cùng, “…..Nghe trong cổ Giả mẫu hơi khò khè và trên mặt mỉm cười, rồi tắt thở, thọ tám mươi ba tuổi“.
Tấm lòng ngay thẳng không sợ chịu thiệt: So sánh Giả mẫu với Phượng Thư
Người xưa chẳng phải có câu nói “chịu thiệt là phúc” sao? Chính là bởi Giả mẫu tấm lòng ngay thẳng, không sợ chịu thiệt, vậy nên phúc khí của cụ bà rất lớn. Bà cả một đời hiểu rõ đại nghĩa, không quan tâm thiệt hơn, giữ tròn chuẩn mực đạo đức của người phụ nữ (chính là “tam tòng tứ đức” mà con người ngày nay chê cười), vậy nên phúc thọ dồi dào. Sau khi bị tịch thu tài sản, bà vẫn còn có thể bình tĩnh vô tư mà đem tài sản tích cóp riêng của mình chia cho con cháu. Nếu là những quý phụ khác, e rằng đã sợ đến ngã bệnh, nói không chừng rất mau đã dứt mạng lìa đời rồi.
Có lần vào Tết Đoan Ngọ, Vinh quốc phủ đến Thanh Hư quán lập đàn tụng kinh và xem tuồng:
“Phía trước, các đồ chấp sự bày đến quán Thanh Hư. Bảo Ngọc cưỡi ngựa đi trước kiệu Giả mẫu để dẫn đường. Người trên phố đều đứng hai bên xem. Gần đến quán, tiếng chiêng tiếng trống nổi lên, đạo sĩ họ Trương mặc lễ phục, cầm hương dẫn các đạo sĩ đứng bên đường đón tiếp. Vừa đến cửa, nhìn thấy la liệt những tượng bản thổ, thành hoàng, Giả mẫu liền xuống kiệu. Giả Trân dẫn con cháu đến đón. Phượng Thư đến từ trước cũng mang bọn Uyên Ương ra đón. Thấy Giả mẫu xuống kiệu, Phượng Thư vội chạy lại đỡ. Chợt có một đạo sĩ nhỏ độ mười hai, mười ba tuổi, cầm cái kéo cắt nến, muốn nhân dịp lẩn đi chỗ khác, không ngờ đâm vào người Phượng Thự Phượng Thư giơ tay tát nó một cái, làm thằng bé ngã lộn nhào, Phượng Thư mắng:
– Giống khốn nạn này, mày chạy đi đâu?
Đạo sĩ nhỏ không kịp nhặt kéo, định tháo chạy, lại gặp ngay bọn Bảo Thoa xuống xe, những vú già và người nhà vây kín xung quanh. Khi đạo sĩ nhỏ chạy ra, mọi người đều hét ầm lên “Bắt! Bắt! Đánh Đánh!”. Giả mẫu nghe vậy hỏi việc gì. Giả Trân vội vàng lại hỏi. Phượng Thư đi lên đỡ Giả mẫu và nói:
– Có một đạo sĩ nhỏ đi cắt tàn nến, không chịu tránh ra chỗ khác, cứ đâm bừa vào người.
Giả mẫu nghe nói liền bảo:
– Dẫn nó lại đây, đừng làm thằng bé sợ. Nó là con nhà thường dân, xưa nay được nuông chiều quen, đã bao giờ trông thấy những cảnh rầm rộ như thế này? Nếu làm nó sợ thì thật đáng thương! Cha mẹ nó thấy thế, lẽ nào không đau xót.
Nói xong, bảo Giả Trân dắt đứa bé ấy lại. Thấy nó tay cầm cải kéo cắt tàn nến quì xuống đất run lẩy bẩy, Giả mẫu sai Giả Trân đỡ nó dậy, bảo đừng sợ, rồi hỏi nó bao nhiêu tuổi. Đứa bé không nói ra lời. Giả mẫu nói: “Thằng bé thực đáng thương!” Lại bảo Giả Trân: “Cháu dẫn nó ra cho nó ít tiền ăn quà và đừng ai nạt nộ nó!” Giả Trân vâng lời dẫn nó ra.
Giả mẫu dẫn mọi người đi lễ, lần lượt xem phong cảnh các nơi. Đám hầu nhỏ đứng ngoài, thấy bọn Giả mẫu đi vào cửa thứ hai, lại thấy Giả Trân gọi người dẫn đạo sĩ nhỏ ra, cho nó mấy trăm đồng tiền, dặn không được dọa nạt nó. Người nhà nghe vậy liền dắt nó đi”.
Phượng Thư vốn là con gái nhà danh giá, nhưng lại hung dữ đanh đá đến vậy, mở miệng là mắng người. Giả mẫu đức cao vọng trọng, nhưng bà có thể ân cần quan tâm người dưới, lúc nào cũng nghĩ cho người khác, dù đó chỉ là một đứa trẻ tình cờ gặp được. Phượng Thư là người ngang ngược, chua ngoa, hung dữ, cậy thế hiếp người. Giả mẫu thì lại là người nhân đức, khoan dung, nhẫn chịu, đối tốt với người. Ai thiện ai ác, thật quá rõ ràng. Vì sao Phượng Thư lắm bệnh nhiều nạn, đến nỗi phải chết trẻ như vậy? Vì sao Giả mẫu nhiều phúc nhiều thọ, hưởng trọn niềm vui lúc tuổi già? Từ một việc nhỏ này chúng ta có thể thấy được phần nào.
Giả mẫu tấm lòng ngay thẳng, không sợ chịu thiệt, vậy nên phúc khí của cụ bà rất lớn. Ảnh dẫn theo megafun.vn
Phượng Thư có tài nhưng lại dám làm chuyện xấu
Phượng Thư vừa trẻ, vừa xinh đẹp, vừa thông minh tài giỏi, lại biết nói chuyện, biết tính toán. Thời nay rất nhiều cô gái đã hơn hai mươi tuổi rồi vẫn còn dựa vào lòng mẹ làm nũng, còn Phượng Thư bắt đầu từ 17 tuổi đã có thể gánh vác cả một ngôi nhà lớn như thế, thật là một nhân tài lớn hiếm có, một bậc thầy quản lý kinh tế thiên tài tự học mà biết. Bản thân nàng ta cũng không biết được mấy chữ, cũng không mấy lần động đến bàn tính, nhưng trong lòng nàng ta lại tự có sẵn một cái cân, một bàn tính, một cuốn sổ. Nàng ta lại có thể đem số người, số đồ vật, số tài chính vốn phức tạp như thế trong Vinh quốc phủ quản lý được hết sức ngay ngắn rõ ràng, thật là quá xuất sắc!
Khi làm tang sự cho Tần Khả Khanh ở Ninh quốc phủ, Giả Trân cho  mời nàng ta qua giúp đỡ quản lý mọi việc, nàng ta cũng chu toàn mọi việc, không phụ sự kỳ vọng của mọi người. Đáng tiếc là nàng ta tự cậy mình thông minh, không tin nhân quả báo ứng, vậy nên dám mắng người, dám đánh người, dám dối gạt người, dám ức hiếp người, dám hại người cho đến giết người, đã làm ra rất nhiều chuyện thương thiên hại lý. Chỉ cần có thể đạt được mục đích của mình, nàng ta cái gì cũng  không sợ, cái gì cũng không quan tâm.
Nàng nói với lão ni Tịnh Hư của am Thủy Nguyệt rằng: “Sư già hẳn đã biết rõ tính ta lắm. Xưa nay ta chẳng tin sự báo ứng âm ty địa ngục gì cả. Bất cứ việc gì ta đã làm là làm. Bảo họ đưa ba nghìn lạng bạc đến đây, ta sẽ nói hộ cho“. (Hồng Lâu Mộng – hồi thứ 15).
Hãy xem, thật đúng là một người chủ nghĩa duy vật tuyệt đối, thật đúng một người vô thần, gan dạ không sợ trời không sợ đất! Vậy nên, nàng ta đã hại chết Giả Thụy, bức chết Vưu Nhị Tỉ, vì để ngồi hưởng ba nghìn lượng bạc, khiến cho Trương tài chủ và ông Thủ Bị người của trắng tay, hại chết hai mạng người. Đối với chuyện hôn nhân của Bảo Ngọc, nàng ta đã đưa ra chủ ý xấu cho Giả mẫu và Vương phu nhân, làm “kế đánh tráo” gì đó, hại cho Đại Ngọc bệnh chết, Bảo Ngọc xuất gia, Bảo Thoa ở góa. Những việc này đều không phải ngẫu nhiên gì, đều là lấy chủ nghĩa duy vật và vô thần luận làm nền tảng tư tưởng trong đó.
Giả mẫu từ sớm đã lo lắng Phượng Thư sẽ không trường thọ, đã từng mấy lần khéo léo khuyên bảo nàng, nhưng Phượng Thư không nghe, lần nào cũng đều lấy những lời ngon ngọt mà lảng tránh. Ví như có một lần “Giả mẫu gật đầu thở dài rằng: Ta tuy thương nó, ta lại sợ nó lanh lợi quá cũng không phải chuyện hay ho gì“. (Hồng Lâu Mộng – hồi thứ 52).
Giả mẫu từ sớm đã lo lắng Phượng Thư sẽ không trường thọ, đã từng mấy lần khéo léo khuyên bảo nàng, nhưng Phượng Thư không nghe. Ảnh dẫn theo pda.vietbao.vn
Phượng Thư vốn rất thông minh tài giỏi, nhưng lòng dạ độc ác, vậy nên liệu có được mấy cái mạng, liệu có được nhiều phúc nhiều thọ mà tận hưởng không? Cuối cùng, người của nhân gian (bao gồm có Giả Liễn – chồng của Phượng Thư) đều đâm ra chán ghét nàng ta, quỷ của âm gian (bọn người Vưu Nhị Tỉ) lại đến quấy rầy nàng ta. Phượng Thư lúc này thật sự không thể nào sống tiếp thêm được nữa, chỉ mong được chết cho mau.
Phượng Thư có lần cười nhạt với Bình Nhi rằng:
– Chị chưa hiểu điều đó, chứ tôi thì đã biết rõ rồi. Tôi cũng chẳng sống được lâu nữa đâu! Tuy rằng mới có hai mươi lăm tuổi đầu, nhưng cái gì người ta chưa thấy mình cũng đã thấy, cái gì người ta chưa ăn mình cũng được ăn, về phần ăn mặc cũng được đầy đủ, tất cả những cái gì trên đời này có, mình đều có cả. Tức khí cũng chán rồi, tranh hơn cũng đủ rồi, dù phần chữ “thọ” có thiếu một chút cũng thôi”. (Hồng Lâu Mộng – hồi 101).
Vậy nên, khúc “Thông minh lụy” trong “Hồng Lâu Mộng” đã tổng kết một đời của Phượng Thư như vậy:
Việc đời tính rất thông minh,
Còn mình, mình tính phận mình vẫn sai,
Sống lần ruột đã nát rồi,
Chết mang tiếng hão là người tinh ranh,
Trước kia giàu có khang ninh,
Đến sau cơ nghiệp tan tành khắp nơi.
Uổng công áy náy nửa đời,
Khác gì một giấc mộng dài thâu canh.
Ầm ầm như sắp đổ đình,
Chập chờn như ngọn đèn xanh cạn dầu,
Vừa vui vẻ đã âu sầu,
Đời người biến đổi biết đâu mà lường”.
Giả mẫu bụng dạ thiện lương hưởng phúc trời
Làm sao để có thể khỏe mạnh? Làm sao để sống được lâu? Hiện nay rất nhiều người đối với những vấn đề này thì nghiên cứu rất kỹ lưỡng. Nào là ăn gì, mặc gì, ở đâu, dùng phương thuốc gì, điều dưỡng như thế nào? Những vấn đề cần lưu ý thật nhiều không kể xiết, hơn nữa còn cho ra không ít những cuốn sách dày cộp.
Giả mẫu nói: “Bản thân ta cũng không có tu gì, chỉ là lòng dạ ngay thiệt đấy thôi …..”. Lòng dạ ngay thẳng, không sợ chịu thiệt – Đây có lẽ chính bí quyết của trường thọ, là đạo lý phúc thọ vẹn toàn. Có người cho rằng Giả mẫu khỏe mạnh sống lâu là nhờ vào cuộc sống hưởng thụ và điều dưỡng. Đây mới chỉ là một phương diện thứ yếu.
Nhân vật Già Lưu trong Hồng Lâu Mộng, bà sống ở nông thôn, cả một đời cần cù tiết kiệm, làm gì có món ngon để ăn, làm gì có áo đẹp để mặc, cũng đâu có được điều dưỡng tốt. Vậy mà bà chẳng phải cũng là một người sống rất thọ hay sao? Bà ấy cũng là “lòng ngay chịu thiệt”, hơn nữa còn cần cù tiết kiệm, an phận thủ thường.
Vận mệnh nếu như đặt bạn ở vào địa vị của Giả mẫu, thế thì bạn cứ điều dưỡng và hưởng thụ; còn nếu như đặt bạn ở hoàn cảnh của Già Lưu, thế thì bạn hãy cần cù tiết kiệm, bằng lòng với hiện tại, đây cũng đều là thuận theo tự nhiên. Vậy nên bí quyết trường thọ chính là không tranh với đời, vạn sự tùy duyên, lòng dạ ngay thẳng, không sợ chịu thiệt, gặp sao yên vậy và thuận theo tự nhiên.
Giả mẫu tin vào Phật giáo, vậy nên mời người sao chép kinh Kim Cang, kèm với quyển “Tâm Kinh” mà tặng cho mọi người. Giả mẫu nói không tu gì, nhưng một người tu luyện là tu cái gì đây? Chẳng phải chính là tu cái tâm đó sao? Bà ấy tin có nhân quả báo ứng, vậy nên không dối gạt người, không hại người, không ức hiếp người, lòng dạ thiện lương, không sợ chịu thiệt, đối tốt với mọi người thì cả một đời đều như vậy. Vậy thì bà ấy chẳng phải là một người “ở trong Đạo” rồi sao?
Phượng Thư mạnh mẽ quyết đoán, không tin nhân quả báo ứng, vừa khéo đã gặp phải báo ứng, chỉ sống được đến 25 tuổi. Còn Giả mẫu tin vào nhân quả báo ứng thì phúc thọ vẹn toàn, sống đến 83 tuổi. Quả đúng là, người nhân đức sống lâu, kẻ hung ác chết yểu.
Giả mẫu tin vào nhân quả báo ứng thì phúc thọ vẹn toàn, sống đến 83 tuổi. Ảnh dẫn theo j196j8.pixnet.net
Tích đức phúc dư sót lại
Cả một đời của Phượng Thư chưa từng làm qua một việc tốt gì, thậm chí ngay lúc nàng ta giúp đỡ cả nhà Già Lưu, cũng chỉ xem bà Lưu giống như kẻ dưới mà khinh thường bỡn cợt. Nhưng dù sao đi nữa, Phượng Thư cũng đã ra tay cứu giúp Già Lưu trong lúc khó khăn nhất. Vậy nên khi con gái của nàng ta là Xảo Thư sắp bị “cậu ác” Vương Nhân và “anh gian” Giả Cần bán cho phiên bang, Già Lưu đã ra tay cứu thoát Xảo Thư, gả đến gia đình một tài chủ, giúp Xảo Thư ở đó kéo sợi sống qua ngày. Đây âu cũng là “thiện hữu thiện báo”. Khúc 11: “Lưu dư khánh” trong “Hồng Lâu Mộng” chính là nói về Xảo Thư:
May sao gặp được ân nhân,
Là nhờ dư phúc nương thân đó mà.
Âm công vun lấy phúc nhà.
Hết lòng cứu giúp người ta khi nghèo.
Anh gian, cậu ác chớ theo,
Nhãng tình máu mủ, chỉ yêu bạc tiền.
Có trời báo ứng ở trên.
Một chút âm đức duy nhất mà Phượng Thư tích được cả đời, cuối cùng lại được hoàn trả lên Xảo Thư.
‘Thiện hữu thiện báo, ác hữu ác báo’, đây chính là quy luật bất biến trong vũ trụ. Thiếu nợ thì phải trả tiền, không thể nào chạy thoát.
Một người mà luôn làm chuyện xấu, luôn chiếm tiện nghi, hiếp đáp người khác, thì sẽ thọ lãnh ác báo. Còn như một người luôn làm việc tốt, thường hay chịu thiệt, giúp đỡ người khác, thì ắt sẽ nhận được thiện báo. Đối với chuyện khỏe mạnh và sống lâu, chúng ta chỉ có thể bắt đầu từ chỗ căn bản, thì mới có thể nắm bắt được điều mấu chốt. Và bí quyết ở đây, từ hai nhân vật trong danh tác ‘Hồng Lâu Mộng’ ở trên đã tiết lộ cho chúng ta.
Không tranh với đời, vạn sự tùy duyên, tấm lòng lương thiện, không ngại chịu thiệt, và thuận theo tự nhiên. Thọ mệnh và sức khỏe mà một người mong đợi đều nằm trong đó cả, chẳng đúng như vậy sao! Bởi Thần Phật luôn bảo hộ những người lương thiện, những người luôn tích đức hành thiện thì phúc báo sẽ mãi dài lâu. 
Theo secretchina.com Thiện Sinh biên dịch

Chủ Nhật, 1 tháng 10, 2017

MỘT BÀI MỚI VỀ TƯỚNG GIÁP


Tướng Giáp, tài năng và số phận

Tướng Giáp trong một lần tiếp cựu Bộ Trưởng Quốc Phòng Hoa Kỳ, Robert McNamara.

Tướng Giáp đã đi vào huyền thoại trong lịch sử Việt Nam, trong lịch sử chiến tranh của thế giới. Đã có những bản tiểu sử chính thức của ông.
Cũng có những tin tức thêu dệt về ông, ví dụ có những bài báo, cuốn sách trong nước viết rằng ông từng được Hội đồng Hoàng gia Anh Quốc tuyên dương là một trong 10 thiên tài quân sự thế giới, được đúc tượng đặt trong bảo tàng quân sự Anh quốc. Tôi đã sang London, tìm hiểu, đây chỉ là tin vịt không có thật, nhưng bộ máy tuyên truyền của CHXHCN Việt Nam không hề cải chính.
Vậy tướng Giáp là con người ra sao trong cái cơ chế chính trị Việt Nam do đảng Cộng sản lãnh đạo theo chế độ toàn trị ?
Tôi có nhiều dịp tiếp cận ông, đôi lúc còn cùng ông tâm sự, do tin cậy quý mến nhau, vì cùng trưởng thành qua nền văn hóa học đường Pháp, tôn trọng quyền tư duy độc lập, theo luận lý. Hơn nữa ông sống kín đáo, ít tâm sự cùng ai, sống nội tâm rất mạnh, giàu suy nghĩ, không rượu chè, không thuốc lá, không bia bọt, giải trí hầu như duy nhất là đọc sách, suy ngẫm và chơi nhạc nhẹ piano, mà ông ưa nhất là bài «Sông Đa-núyp xanh» - Le Danube bleu.
Tôi nhiều lần được đi các chuyến xuất ngoại của ông, làm thư ký báo chí, giúp ông trả lời phỏng vấn của các nhà báo Pháp, Anh, Nga, Trung quốc, Ba lan, Đức, Hung… Chuyến đi lý thú nhất là vào năm 1977 ông cầm đầu phái đoàn quân sự đi cám ơn các nước sau khi chiến tranh kết thúc, trao huân chương cho nhiều chuyên gia quân sự từng giúp Việt Nam. Đoàn được mời nghỉ ở Sochi bên bờ Hắc hải, trong dinh thự nghỉ hè sang trọng của Bộ trưởng quốc phòng Liên Xô. Tại đây, bên bờ biển, tôi có dịp hỏi chuyện ông, gợi ý dò hỏi nhiều chuyện ít ai biết, do bản tính tò mò của nhà báo. Sau đó có vài ngày thăm Berlin, tôi nhớ nhất là cuộc hội ngộ mật của 3 ông tướng 3 châu: Fidel Castro của Cuba, đại tướng Hoffman của CHDC Đức và tướng Giáp, sau khi Fidel rất cao hứng vừa đi thanh tra 20 ngàn quân tình nguyện Cuba ở các nước châu Phi như Angola, Congo, Mozambique… Ngày 1/5/1977, đoàn trở về Moscow, tướng Giáp là khách danh dự duy nhất đứng bên ông Brezhnev trên lễ đài cuộc duyệt binh hoành tráng.
Một kỷ niệm khó quên là hồi năm 1978 tôi có dịp nghe ông nói chuyện về những kinh nghiệm quân sự tại Học viện quân sự cao cấp do tướng Hoàng Minh Thảo làm hiệu trưởng. Nghe nói chuyện có các tướng Hoàng Văn Thái, Lê Trọng Tấn, Nguyễn Hữu An rất gần ông Giáp. Ông từng nghiên cứu về Napoleon, Kutuzov, Zhukov, Frounzé, đọc Binh Gia Yếu lược, Vạn Kiếp Tông bí. Ông say sưa nói về «ngụ binh ư nông,» dân binh, dân quân, về chủ trương «đại đội độc lập, tiểu đoàn tập trung» thời đầu đến Đại Đoàn Công – pháo trước chiến dịch Điện Biên, thành lập các Quân đoàn 1, 2, 3, 4 trước 30/4/1975. Ông giảng về nguyên lý «đánh chắc thắng,» về yếu tố nghi binh, bất ngờ - Pháp không bao giờ nghĩ đối phương có thể mang đủ lương thực từ đồng bằng lên vùng núi xa Điện Biên, cũng không bao giờ nghĩ đối phương có thể kéo pháo nặng lên sườn núi cao hiểm trở quanh Điện Biên; đánh Buôn Ma Thuật mở đầu chiến dịch cũng bất ngờ… Binh thư của ông là tổng hợp nhiều kinh nghiệm thực tế được đúc kết. Ông có năng khiếu của giáo sư sử học, lại có tư duy luận lý của một cử nhân Luật. Đúng là một trí thức toàn diện cầm quân, hiểu quy luật.
Ông Giáp có nhiều nỗi buồn dai dẳng. Tôi cố tìm hiểu vấn đề này.
Trước hết ông không được ông Trường Chinh đánh giá cao. Mà ông Đặng Xuân Khu – Trường Chinh - lại là Tổng bí thư. Ông Trường Chinh có xu thế thân Trung Quốc, sùng bái Trung Quốc. Cái bí danh ông chọn đã cho thấy điều đó, chỉ có Trung Cộng có cuộc vạn lý Trường chinh. Hai cuốn sách kinh điển của ông là «Trường kỳ kháng chiến nhất định thắng lợi» và «Nền dân chủ mới» đều là bản dịch 2 cuốn «Trì cửu chiến» và «Tân dân chủ chủ nghĩa» của ông Mao.
Ông Trường Chinh hồ hởi đón các đoàn chuyên gia Tàu của bác Mao gửi sang, một mực nghe theo họ trong Cải cách ruộng đất – tàn sát gần 170.000 trung nông yêu nước có học bị chụp mũ là địa chủ ác bá chui vào đảng. Trong lúc đó ông Giáp một mực chống lại ý kiến của La Quý Ba, Trần Canh và cả của Mao Trạch Đông là dùng chiến thuật biển người để tấn công ở Điện Biên Phủ, theo phương châm tác chiến «tốc chiến - tốc quyết» - đánh nhanh - giải quyết nhanh.
Ông Giáp đã suy nghĩ rất kỹ và quyết định thay hẳn phương châm trên thành «đánh chắc, tiến chắc», rút pháo ra, chuẩn bị kỹ, kéo pháo lên các sườn núi cao chĩa thẳng xuống vị trí địch (không bắn cầu vồng), đánh dũi, đánh lấn dần từng bước, từng trận nhỏ đến lớn, đánh chắc tiến chắc, mà ít tổn thất. Không thay đổi phương châm tác chiến thì có nguy cơ thất bại nặng nề cho cả cuộc kháng chiến chống Pháp. Sự thay đổi phương châm có ý nghĩa quyết định.
Số phận tướng Giáp thật sự lâm nguy khi ngay sau đó vấp phải cặp Lê Duẩn - Lê Đức Thọ có ý định hạ bệ ông để giành quyền lãnh đạo trên cao nhất khi ông Hồ sức bắt đầu suy yếu. Sau khi phát hiện sai lầm kinh khủng trong Cải cảch ruộng đất, ông Trường Chinh chịu trách nhiệm chính mất chức tổng bí thư, ai sẽ là người thay? Thoạt đầu ông Hồ nghĩ đến ông Giáp, uy tín đang lên sau đại thắng Điện Biên. Ông Hồ chọn ông Giáp để thay mặt đảng nói chuyện với nhân dân đông đảo ở sân vận động Hàng Đẫy nhận sai lầm và hứa hẹn sửa sai, ổn định tình hình. Nhưng Lê Đức Thọ lại có ý đồ khác. Thọ rất thân thiết với Duẩn cùng ở lại miền Nam sau Hiệp định Geneva 1954, do có chung ý định phải ưu tiên đấu tranh bằng bạo lực để thống nhất đất nước, nên quyết gạt ông Giáp ra khỏi quyền lực tối cao. Lê Đức Thọ cùng Lê Duẩn tranh thủ Phạm Hùng, Lê Đức Anh, Võ Chí Công thực hiện âm mưu này, bằng cách phịa ra «vụ án xét lại chống đảng, làm tay sai cho nước ngoài», vu cáo tướng Giáp có mưu đồ đảo chính, lần lượt bắt giam hơn 30 cán bộ cao cấp, từ tướng Đặng Kim Giang, tướng Nguyễn Vịnh, đại tá Đỗ Đức Kiên, đại tá Lê Trọng Nghĩa, đại tá Lê Minh Nghĩa, viện trưởng triết học Hoàng Minh Chính, vụ trưởng Vũ Đình Huỳnh, bộ trưởng Lê Liêm… Cậy thế là Trưởng ban Tổ chức TƯ đảng, Lê Đức Thọ dự định khai trừ tướng Giáp ra khỏi bộ Chính trị nhưng ông Phạm Văn Đồng không đồng tình, đặc biệt là ông Hồ lên tiếng bảo vệ ông Giáp khi ông Hồ nói rõ trong cuộc họp của Bộ Chính Trị khi ông Thọ tố cáo ông Giáp nhiều lần tiếp riêng đại sứ Liên Xô Serbatov, rằng «đó là các cuộc gặp xã giao, chú Văn (Giáp) đều báo cáo với bác.»

Sau chiến thắng Điện biên Phủ trong cuộc chỉnh huấn chính trị, chấn chỉnh tổ chức do các chuyên gia Trung Quốc điều khiển, phía Trung Quốc đã đưa ra danh sách cho 2 ông Trường Chinh và Lê Đức Thọ yêu cầu loại bỏ các cấp chỉ huy không có nguồn gốc công nông, nhất là bần cố nông, loại bỏ hết các sỹ quan gốc gác tiểu tư sản, cầu an hưởng lạc, bảo mạng, không thuần, trong đó có ông Giáp, nhưng ông Hồ đã kiên quyết tự mình xé bỏ, một thái độ rất sáng suốt.
Thế rồi nhóm Lê Duẩn, Lê Đức Thọ, Phạm Hùng, Nguyễn Chí Thanh, Lê Đức Anh… ngày càng thắng thế, hạ thấp vai trò của ông Hồ - vin cớ rằng Bác cao tuổi, bát đầu lầm lẫn rồi, ốm đau cần nghỉ ngơi, hạ thấp vai trò chỉ huy quân sự của tướng Giáp, vin cớ là ông Giáp chưa hề vào miền Nam, nâng cao vai trò bao biện của Lê Đức Thọ, vừa cầm đầu cuộc đàm phán ở Paris, vừa trực tiếp vào chiến trường miền Nam để giành toàn thắng trong chiến dịch Hồ Chí Minh.
Trong một số lần tâm sự với tôi, tướng Giáp không bao giờ tỏ ra cay cú bực tức vì cá nhân mình bị đối xử bất công, nhưng ông luôn tỏ ra đau buồn khi nói đến sinh mạng binh sỹ bị hy sinh quá nhiều trong và sau cuộc tiến công Mậu Thân.
Theo báo cáo mật do Cục tác chiến báo cáo riêng cho tướng Giáp, trong năm 1968 sau các đợt tiến công tháng 1, tháng 5 rồi tháng 9, quân miền Bắc hy sinh ở miền Nam lên đến 170.000, cộng với 32.000 quân địa phương miền Nam và 30.000 cán bộ đảng viên của đảng bộ miền Nam. Những con số này tướng Giáp dặn tôi giữ kín vì chắc là chưa đầy đủ, nay tôi xin hé ra, vì là con số đã quá nửa thế kỷ để độc giả tham khảo. Theo ông Giáp, sau đợt 1 thất bại, chỉ có bề nổi là một nhóm vào được trong tòa Sứ quán Mỹ, không nên đánh thêm đợt 2, tháng 5 và đợt 3 tháng 8-1968, càng đánh càng thua to, lộ hết cơ sở.
Tôi cảm thấy rất rõ là tướng Giáp tỏ ra không mặn mà mà còn phản đối cuộc tấn công Mậu Thân, ông cho là mạo hiểm, không chắc thắng, khi ở miền Nam chưa có những quả đấm mạnh cỡ Sư đòan, cỡ Quân đoàn như về sau này. Qua cuộc mạo hiểm liều lĩnh vô trách nhiệm này, bao nhiêu vốn liếng quân sự ky cóp từ năm 1963 đến năm 1968 bị thủ tiêu gần hết, 17.000 quân nhân trai tráng miền Bắc bị chết oan «sinh Bắc tử Nam», phải 3, 4 năm sau mới tạm hồi phục, mà không hề có nổi dậy, không có tổng khởi nghĩa như mong muốn và kêu gọi.
Ông kể khi Mậu Thân nổ ra ông đang ở Hungary để mổ sỏi mật và ông Hồ thì sang Bắc Kinh dưỡng bệnh. Họ đã cố tình cách ly 2 vị để không có một trở ngại nào cho kế hoạch ngông cuồng vô trách nhiệm của họ.
Sau 30/4/1975, vị trí ông Giáp ngày càng lu mờ. Kể từ sau Mật ước Thành Đô (tháng 9/1990), 5 đời Tổng bí thư đều ngả hẳn về phía Trung Cộng, từ Nguyễn Văn Linh, qua Đỗ Mười rồi Lê Khả Phiêu, Nông Đức Mạnh cho đến Nguyễn Phú Trọng, cái thế của ông Giáp bị mất dần cho đến bị triệt tiêu hẳn.
Đầu năm 2004, nhân kỷ niệm 50 năm chiến thắng Điện Biên Phủ, ông Giáp cố làm một cuộc phản công cuối đời khi ông đã hơn 90 tuổi. Đó là một loạt kiến nghị tâm huyết gửi Bộ Chính trị, Ban chấp hành TƯ Đảng về «Vụ án siêu nghiêm trọng ở Tổng Cục 2,» về «Không nên khai thác mỏ bauxit ở Tây Nguyên,» nhưng không có một hồi âm nào, dù cho các lá thư tâm huyết của ông được hơn 30 tướng lĩnh đồng tình. Họ coi ông không còn tồn tại. Vì ông nói lên khá rõ là Vụ Tổng cục 2, vụ Bauxit đều có bàn tay lông lá của bành trướng Trung Cộng.
Điều những người quý mến đúng giá trị của tướng Giáp được an ủi nhiều là khi ông mất ở tuổi đại thọ cực hiếm 103, đông đảo người dân tiễn đưa, lưu luyến xót thương, vào tận gần Đèo Ngang để tiễn đưa ông về cõi vĩnh hằng, vượt qua tất cả các cuộc tiễn đưa ông Lê Duẩn, Lê Đức Thọ, Nguyễn Chí Thanh, Phạm Hùng, Văn Tiến Dũng, Nguyễn Văn Linh… Một sự công bằng đáng quý.
Bài báo này cũng là bó hương tôi thắp để tưởng nhớ một vị tướng tài ba, có tâm, có tầm nhưng không gặp thời thế, để vừa là anh hùng, vừa là nạn nhân bi thảm của một chế độ thiếu tình yêu thương, thiếu tôn trọng trí thức, lại thiếu vắng luật pháp và sự công bằng.
  • Nguồn: VOA

Thứ Năm, 28 tháng 9, 2017

HÃY NGHĨ VỀ CÁI CHẾT 5 PHÚT MỖI NGÀY !

‘Anh phải nghĩ về cái chết hơn năm phút mỗi ngày’- bí quyết của quốc gia hạnh phúc nhất thế giới

Đáng ngạc nhiên thay, những công dân ở một trong những quốc gia hạnh phúc nhất thế giới lại rất thản nhiên suy nghĩ về một điều mà đa số chúng ta đều trốn tránh. Liệu đó có phải là chìa khóa tìm đến hạnh phúc?
Trong chuyến du lịch đến Thimphu, thủ đô của Bhutan, khi ngồi đối diện và chuyện trò với một người tên Karma Ura, tôi đã trút hết nỗi niềm của mình với người đàn ông lạ mặt ấy. Không biết có phải vì tên anh ấy là Karma (Nghiệp), hay là vì bầu không khí loãng, hoặc do chuyến du lịch xa nhà đã làm tôi mất đi tâm lý đề phòng và quyết định giãi bày một chuyện rất riêng tư. Không lâu trước đó, tôi đã có những triệu chứng đáng lo ngại: khó thở, chóng mặt, tê liệt ở hai bàn tay và chân. Lúc đầu, tôi sợ là tôi đang lên cơn đau tim, hay là động kinh, hoặc có thể là cả hai. Vì thế tôi đi khám bác sĩ, tiến hành một loạt các xét nghiệm và chẩn đoán là…
“Không có bị sao cả,” Ura nói. Thậm chí trước khi tôi hoàn thành câu nói của mình, anh ấy đã biết rằng những nỗi sợ của tôi là vô căn cứ. Không phải là tôi sắp chết, hay ít nhất là không nhanh như tôi nghĩ. Lúc đó tôi chỉ là đang hoảng loạn tột độ mà thôi.
Điều mà tôi muốn biết là: Tại sao lại là bây giờ – cuộc sống của tôi lúc này rất tốt – và tôi có thể làm gì?
“Anh phải nghĩ về cái chết hơn năm phút mỗi ngày” Ura trả lời. “Việc này sẽ chữa lành cho anh.”
Tại sao nghĩ về cái chết lại tốt hơn??? . Ảnh wikipedia.org
“Như thế nào cơ?” tôi hỏi một cách kinh ngạc.
Chính là thứ này, nỗi sợ hãi cái chết, sợ phải chết trước lúc ta đạt được những thứ chúng ta muốn hay được nhìn thấy con cháu lớn lên. Đây là thứ đang làm anh phiền muộn.
“Nhưng tại sao tôi lại nên nghĩ về một điều buồn rầu như vậy?” – tôi hỏi lại Ura.
“Những người giàu có ở Tây Phương, họ sợ phải tiếp xúc với xác chết, những vết thương rỉ máu, hay những thứ thối rữa. Đó là vấn đề. Vì cái chết cũng là một trạng thái hoàn toàn tự nhiên của con người. Chúng ta đều phải chuẩn bị cho giây phút chúng ta không còn tồn tại nữa.” – Ura nói.
Khi chúng ta có thể mở lòng mình với những điều mới lạ và không suy xét chúng bằng những định kiến cố hữu của mình, thì mỗi vùng đất hay mỗi con người đều có thể làm chúng ta ngạc nhiên. Vương quốc trên ngọn núi Himalaya này nổi tiếng với chính sách tiên tiến Tổng Hạnh Phúc Quốc Gia, và nơi đây là vùng đất mà sự mãn nguyện ngự trị và nỗi muộn phiền bị “cấm cửa.” Bhutan quả là một quốc gia đặc thù (và Ura, giám đốc Trung Tâm Nghiên Cứu Bhutan, cũng là một người rất đặc biệt), nhưng sự đặc thù của Bhutan thành thực mà nói thì lại không tươi sáng như một Shangri-la thơ mộng mà chúng ta tưởng tượng.
Thực ra, khi anh Ura khuyên tôi về việc nghĩ đến cái chết mỗi ngày một lần, anh ấy đã nói giảm nói tránh lắm rồi. Trong văn hóa Bhutan, một người đáng lẽ là phải nghĩ về cái chết đến năm lần một ngày. Điều đó vốn là quá đỗi phi thường đối với bất kỳ quốc gia nào, huống chi là với một đất nước được xem là tượng trưng của sự hạnh phúc như Bhutan. Chẳng lẽ nơi đây lại là một vùng đất của sự tối tăm và tuyệt vọng đến mức con người phải thường xuyên nghĩ tới cái chết như vậy?
Không phải vậy. Một số nghiên cứu gần đây phát hiện rằng, bằng cách nghĩ về cái chết nhiều lần, những người dân Bhutan có thể là đang đi đúng đường. Trong một nghiên cứu năm 2007, hai nhà tâm lý học Nathan DeWall và Roy Baumesiter thuộc trường Đại Học Kentucky ở Mỹ đã chia vài chục học sinh thành hai nhóm. Một nhóm được hướng dẫn là phải nghĩ về một lần nhổ răng đau đớn ở nha sĩ, còn nhóm kia thì phải suy ngẫm về cái chết của mình. Cả hai nhóm sau đó được yêu cầu phải hoàn thiện một vài từ (từ những từ cho sẵn), như “jo_”. Nhóm thứ hai – nhóm được bảo phải suy ngẫm về cái chết – đã hoàn thiện từ gốc thành những từ mang hàm nghĩa tích cực hơn so với những từ của nhóm thứ nhất, như “joy” (sự vui mừng). Việc này đã giúp các nhà nghiên cứu kết luận rằng “cái chết là một thực tế đe dọa con người về mặt tâm lý, nhưng khi họ suy ngẫm nhiều về nó, thì bản năng của họ tự động tìm kiếm những suy nghĩ tích cực.”
Người dân Bhutan họ đã biết rằng cái chết là một phần của cuộc sống, dù chúng ta có thích nó hay không. Ảnh people.com
Tôi chắc rằng những nghiên cứu này sẽ không làm ông Ura hay bất kỳ người Bhutan nào ngạc nhiên cả. Họ đã biết rằng cái chết là một phần của cuộc sống, dù chúng ta có thích nó hay không, và phớt lờ một thực tế cơ bản như vậy sẽ đem lại những hậu quả tâm lý khó lường.
Linda Leaming, tác giả một cuốn sách tuyệt vời tên A Field Guide to Happiness: What I Learned in Bhutan About Living, Loving and Waking Up, (Cẩm nang tìm đến hạnh phúc: Điều tôi học được ở Bhutan về cuộc sống, tình yêu thương, và sự giác ngộ) cũng biết được điều này. “Tôi nhận ra rằng việc nghĩ về cái chết không làm tôi buồn. Nó thôi thúc tôi nắm lấy từng khoảnh khắc và chứng kiến được những cảnh tượng tôi bình thường không nhìn thấy,” cô ấy viết. “Lời khuyên tốt nhất của tôi là: hãy đến nơi ấy. Nghĩ về điều không tưởng, điều mà làm bạn sợ hãi khi suy nghĩ về nó nhiều hơn một lần mỗi ngày.”
Không giống như đại đa số người phương Tây, những người Bhutan không né tránh cái chết. Cái chết – và những phác họa về nó – có mặt ở tất cả mọi nơi, đặc biệt ở những biểu tượng của Đạo Phật. Ở đây bạn sẽ thấy những hình minh họa đầy màu sắc nhưng cũng rất ghê rợn về cái chết, địa ngục, các nẻo luân hồi. Không một ai, kể cả trẻ em, có thể né tránh những hình ảnh hay các điệu múa dân tộc tái diễn lại cái chết.
Tập tục truyền thống thường cung cấp cho con người một khoảng lặng để họ vượt qua những nỗi đau buồn và mất mát, và ở Bhutan thì khoảng lặng ấy mang tính cộng đồng và bao phủ mọi nơi. Sau khi một cá nhân qua đời, một nghi thức tang lễ 49 ngày được tiến hành một cách trang trọng. “Cách thức này hiệu quả hơn hết thảy các liều thuốc an thần,” Tshewang Dendup, một diễn viên người Bhutan, nói với tôi. Trong khoảng thời gian này, bề ngoài thì trông như những người Bhutan này mang một vẻ rất tách biệt và có phần cô lập. Nhưng sự thật là không phải vậy. Họ đang vượt qua nỗi đau mất mát người thân qua nghi lễ.
Tuy nhiên, tại sao họ lại có một cái nhìn khác biệt đến vậy về cái chết? Người dân quốc gia này mang đức tin đối với Đạo Phật, đặc biệt là với khái niệm luân hồi chuyển kiếp. Nếu bạn biết là bạn sẽ có một cơ hội sống lần nữa, bạn sẽ không sợ kết thúc kiếp sống này. Như những Phật tử hay nói:
Bạn không nên sợ cái chết, nó cũng không khác gì so với việc bạn cởi bỏ bộ quần áo cũ của mình.
Cái chết, nó chỉ là việc bạn cởi bỏ bộ quần áo cũ của mình và đi sang thế giới bên kia mà thôi. Ảnh ĐKN
Hiển nhiên là tôi không có ý nói rằng người dân Bhutan không cảm thấy sợ hãi, hay buồn phiền. Đương nhiên là họ có. Nhưng Leaming nói với tôi rằng họ không trốn tránh những cảm xúc này. “Chúng ta bên Tây Phương muốn giải quyết vấn đề nếu chúng ta có phiền muộn,” cô ấy nói.
Chúng ta sợ hãi nỗi buồn. Nó như là một thứ chúng ta cần phải vượt qua, chữa lành. Ở Bhutan thì họ chấp nhận nó. Sự buồn phiền là một phần của cuộc sống.
Đến bây giờ thì tôi vẫn nghe theo lời khuyên của ông Ura. Tôi bắt mình phải nghĩ về cái chết một lần mỗi ngày. Trừ khi tôi thấy mình đặc biệt căng thẳng, hay bị nhúng sâu vào những việc không đâu, thì tôi phải nghĩ về cái chết hai lần một ngày.
Đó là câu chuyện của Eric Weiner, một người lữ hành kiêm triết gia, ông cũng đang hồi phục từ những sự bất mãn trong cuộc sống.
Cách đây mới hơn một năm, CEO tài ba của Apple, Steve Jobs cũng đã làm cả thế giới phải suy ngẫm lại một cách nghiêm túc về cái chết khi ông phải đối diện với án tử hình của căn bệnh ung thư nhưng vẫn lạc quan và để lại những lời cuối cùng gây chấn động, trong đó có câu: “Luôn nghĩ rằng mình sẽ sớm chết là công cụ quan trọng nhất giúp tôi tạo ra những quyết định lớn trong đời. Vì gần như mọi thứ, từ hy vọng, niềm tự hào, nỗi sợ hãi, tủi hộ hay thất bại, sẽ biến mất khi bạn phải đối mặt với cái chết, chỉ còn lại điều thực sự quan trọng với bạn. Nghĩ rằng mình sắp chết là cách tốt nhất tôi tránh rơi vào cái bẫy rằng tôi sẽ mất đi thứ gì đó. Khi không còn gì nữa, chẳng có lý gì bạn không nghe theo lời mách bảo của con tim.”
Mai Chi biên dịch

Thứ Hai, 25 tháng 9, 2017

CHUẨN BỊ CHUỒN CHĂNG ?

‘Thứ phi’ của Nông Đức Mạnh thoái sạch vốn để làm gì?

Phạm Chí Dũng
Người Việt 24/9/2017
 
Một nhà đầu tư nhỏ lẻ vừa thoái vốn?
Câu chuyện sẽ chẳng có gì đáng chú ý, nếu nhà đầu tư đó đúng là nhỏ lẻ, không mang tên Đỗ Thị Huyền Tâm – cựu đại biểu quốc hội và biến thành vợ sau của Nông Đức Mạnh sau khi ông Mạnh trở thành cựu tổng bí thư.
Mẩu tin nhỏ nhưng lại gây tính thời sự và nghi ngờ lớn là với tư cách chủ tịch Hội Đồng Quản Trị Công Ty Cổ Phần Tập Đoàn Minh Tâm (Minh Tâm Group), bà Đỗ Thị Huyền Tâm vừa thoái hết vốn khỏi doanh nghiệp này.
Tỉ lệ sở hữu của bà Huyền Tâm đã biến sạch từ 81% thành 0%.
Câu chuyện vợ chồng “Lão Răng Chắc”
Minh Tâm Group có tiền thân là công ty TNHH Minh Tâm được thành lập năm 2001, hoạt động trong lĩnh vực sản xuất thức ăn chăn nuôi. “Dưới sự lãnh đạo của bà Đỗ Thị Huyền Tâm,” Minh Tâm Group được mô tả đã trở thành một nhóm các doanh nghiệp hàng đầu tỉnh Bắc Ninh, hoạt động đa ngành trong các lĩnh vực bất động sản, giáo dục, kinh doanh khách sạn, sản xuất phân bón, bao bì, thức ăn chăn nuôi…
Tuy nhiên, trước khi trở thành “thứ phi” của ông Nông Đức Mạnh, bà Đỗ Thị Huyền Tâm đã có lúc lao đao về những món nợ khổng lồ với ngân hàng, theo đó có tin cho biết suýt chút nữa thì bà Tâm đã phải “tra tay vào còng.” Nhưng sau khi trở thành vợ sau của cựu tổng bí thư Mạnh, vị thế của bà Huyền Tâm đột nhiên “mạnh” hẳn lên. Không những chẳng bị hề hấn gì với vòng tố tụng hay lao lý, công ty của bà Huyền Tâm còn thầu được những công trình BOT đáng giá, từ đó trả hết nợ cho ngân hàng và lại còn dôi ra một khoản tích lũy lớn.
Trong khi đó, từ thời làm tổng bí thư, Nông Đức Mạnh đã rước lấy nhiều tai tiếng với biệt hiệu “Lão Răng Chắc” – được người đời diễn giải theo tư cách “ăn cú nào chắc cú nấy,” cùng thói che đỡ cho nạn tham nhũng trở nên bất diệt. Sau khi đã “về vườn,” một trong những tai tiếng nổi bật ghê gớm như thế là khung cảnh phòng khách nhà ông Mạnh không khác gì cung điện thời vua chúa, để rất nhiều người tham gia mạng xã hội thấy không gì thích hợp với sự lên án phẫn uất hơn là lấy luôn hình ảnh cung điện ấy để đối chiếu với cảnh những túp lều rách nát của dân và trẻ nhỏ bần cùng xin ăn, đu dây qua suối dữ ở Việt Nam.
Còn giờ đây, cái gia đình “cung điện” trên lại một lần nữa bị “soi”: vợ sau của cựu tổng bí thư thoái sạch vốn để làm gì?
“Chuyển đi đâu?”
Trường hợp thoái vốn của bà Đỗ Thị Huyền Tâm lại khiến nhiều người nhớ lại vụ nữ đại biểu quốc hội Nguyễn Thị Nguyệt Hường có quốc tịch ở… cộng hòa Malta.
Vụ việc trên xảy ra vào Tháng Bảy, 2016, ngay trước thời điểm thông qua lần cuối tư cách của gần 500 đại biểu Quốc Hội. Malta là một quốc gia chỉ rộng có 300 cây số vuông, nằm ở một xó của Châu Âu, tạo ấn tượng nổi bật nhất nhờ vào hai việc: trở thành rổ đựng bóng trong các trận cầu quốc tế, và dễ tránh thuế đánh vào tài sản cá nhân.
Nhưng vấn đề có lẽ không chỉ nằm ở chỗ tư cách đại biểu quốc hội xen kẽ tư cách “công dân Malta” của bà Nguyễn Thị Nguyệt Hường, mà từ vụ việc của bà Hường, người dân đã có hẳn một bằng chứng xác thực về chuyện đến cả đại biểu Quốc Hội Việt Nam cũng chuẩn bị “ra đi tìm đường cứu nước” như thế nào, thay vì trước đây chỉ nghe đồn đoán về “một bộ phận không nhỏ” đã chuẩn bị nhảy lên máy bay chuồn ra nước ngoài nếu tổ quốc “có biến.”
Thật thế, trong những năm gần đây, một số đại gia và quan chức khi gặp nhau trên bàn nhậu thường nháy mắt đầy ngụ ý “Đặt vé chưa?”
Trước đó là một câu hỏi khác “Có thẻ xanh chưa?”
Cũng đã từ lâu, trong giới đại gia và quan chức, đặc biệt ở khu vực Hà Nội, đã phổ cập kinh nghiệm cần một khoản chi phí $500,000 để được nhập tịch Canada. Ngay trước Đại Hội XII của đảng cầm quyền vào năm 2016, một đơn thư gửi đến Bộ Chính Trị đã tố cáo bà Nguyễn Thị Thanh Phượng, con gái thủ tướng khi đó là Nguyễn Tấn Dũng, có quốc tịch Mỹ…
Dù chẳng ai dám nói trắng ra, nhưng nhiều quan chức và thương gia đều ngầm hiểu với nhau là việc có thêm một quốc tịch nước ngoài mà do đó vi phạm luật Việt Nam là “chẳng có gì xấu trong tình hình hiện nay.” Mà tình hình hiện nay lại là một núi lửa đang chực chờ phun trào, bao gồm những biến động chính trị nội bộ không thể lường trước, làn sóng phản kháng xã hội của các tầng lớp nhân dân ngày càng dữ dội, trong đó phải kể đến tâm lý “hồi tố tài sản tham nhũng” và sự trả thù của người dân một khi chế độ không còn nằm trong tay lớp quan lại nhũng nhiễu.
Có người kể lại một câu chuyện mới đây. Trong một buổi sinh hoạt chi bộ, có ba nhân vật – một cựu ủy viên trung ương đảng, một cựu quan chức công an, một cựu quan chức quân đội. Cả ba người này chẳng đoái hoài gì đến nghị quyết đảng được đọc bởi bí thư chi bộ, mà chỉ sôi nổi hỏi thăm nhau về chuyện “đã chuyển chưa” và còn tận tình hướng dẫn nhau “chuyển đi đâu”: bây giờ chuyển ngoại tệ vào nhà băng Thụy Sĩ không còn an toàn nữa vì Thụy Sĩ vừa thông báo sẽ bạch hóa danh sách khách hàng gửi tiền theo một thỏa thuận mà nước này ký với Mỹ; mà gửi đi Mỹ cũng chẳng còn an toàn vì chính sách của Trump thay đổi khó lường; do vậy chỉ còn cách gửi ngoại tệ tại những nước còn an toàn như Canada, Úc, New Zealand…
Trong buổi sinh hoạt chi bộ trên, một quan chức đương nhiệm còn khoe rằng vừa “tống” được hai chục mẫu đất ở khu vục sân bay Long Thành, Đồng Nai, cũng vừa thu xếp cho vợ và ba con cư trú ổn thỏa ở Anh, còn ông này thì chỉ chờ ngày “lên đường.”
Nghe thế mới biết sự đời đảo điên đến đến thế nào. Chẳng khác gì việc các quan tham Trung Quốc chuyển tài sản cho các thành viên trong gia đình mang ra nước ngoài và họ không giữ gì trong tay. sau khi gia đình định cư an toàn ở nước ngoài những quan tham này mới lên kế hoạch thoát thân.
Trước đây, những điểm đến hàng đầu cho các dòng tiền Trung Quốc chảy ra nước ngoài phi pháp là Mỹ, châu Âu, Australia, Canada… Tại Mỹ, Los Angeles là điểm đến ưa thích nhất của các quan tham Trung Quốc. Còn vào lúc này thì lại là những cái tên quốc gia mới hơn và lạ hơn…
“Anh ả ra đi tìm đường cứu nước”
Mặc dù từ lâu đã có nhiều dư luận về hiện tượng các quan chức Việt âm thầm tẩu tán tài sản ra nước ngoài, nhưng chỉ đến năm 2016 lần đầu tiên mới bật ra thông tin theo một cách “chẳng giống ai”: sự rò rỉ bất ngờ và sau đó là tiết lộ của vụ Hồ sơ Panama đã lôi ra ánh sáng việc Việt Nam có tới 189 cá nhân và tổ chức với 19 công ty vỏ bọc được thành lập ở nước ngoài, chủ yếu là tại các “thiên đường trốn thuế.” Tổng cộng có đến $92 tỷ được chuyển phi pháp từ Việt Nam ra nước ngoài trong những năm qua.
Sau khi đã có “vé,” đến một thời điểm nào đó lớp quan chức “ăn của dân không chừa thứ gì” sẽ nhảy lên máy bay để “chuồn,” bỏ lại một đất Việt cạn kiệt tài nguyên, khủng hoảng chính trị và xã hội tan hoang.
Còn về trường hợp “cặp đôi hoàn hảo,” dư luận xã hội đang rất nghi ngờ về động tác thoái sạch vốn của bà Đỗ Thị Huyền Tâm – “thứ phi” của cựu Tổng Bí Thư Nông Đức Mạnh – liệu có phải là một bước chuẩn bị để “anh ả ra đi tìm đường cứu nước” trong tương lai gần, bỏ lại đất nước “con cháu Bác Hồ” tan hoang và khánh kiệt.
                                                              

Thứ Sáu, 22 tháng 9, 2017

VƯỢT QUÁ SỨC TƯỞNG TƯỢNG

Bài dưới đây cho thấy trong 100 năm qua loài người đã tiến nhanh hơn những dự đoán. Những sự phát triển cho đến lúc bấy giờ chưa có nhiều hậu quả  nên những dự đoán chỉ toàn là mặt tích cực. Họ chưa thấy các mặt tiêu cực của sự phat triển,

Hơn 100 năm trước, người xưa tưởng tượng thế giới hiện tại của chúng ta trong sáng và bay bổng như thế nào?

Ước mơ bay tự do với đôi cánh...ước mơ làm chủ bầu trời...vẫn là điều day dứt trong nhiều thế kỷ của nhân loại...
Vào đầu thế kỷ 20, tương lai sẽ như thế nào là chủ đề sôi nổi của nhiều cuộc bàn luận ở khắp nơi trên thế giới tại năm 1900…Người ta thả sức chắp cánh cho trí tưởng tượng của mình…
Trong khi cuộc Cách mạng Công nghiệp lần thứ hai vừa kết thúc, đánh dấu bởi bước nhảy công nghệ và sự chuyển đổi đang diễn ra trong cuộc sống hàng ngày của họ vào những năm 1900. Đấy là thời của những rạp chiếu phim đầu tiên, của máy bay và thợ lặn.
Khi đó, những tác phẩm của Jules Verne, người đã đưa nhân loại vào trong lòng đất, lên Mặt trăng và xuống đáy đại dương trên boong những con tàu kỳ quái, cũng đủ hấp dẫn người đọc.
Trong cuộc triển lãm Toàn cầu được tổ chức tại Paris, một số nghệ sĩ như Jean-Marc Côté đã họp mặt để tưởng tượng “Thế giới của năm 2000” và những bức vẽ của họ đã được in trên bưu thiếp, bao thuốc lá hoặc hộp xì gà.
Chao ôi, hoặc may mắn thay, con người vẫn chưa cưỡi lên những sinh vật biển, cũng chưa chơi bóng dưới đáy đại dương. Có lẽ là vào năm 2100? Nhưng qua những bức ảnh này, chúng ta thấy ước mơ bay, ước mơ làm chủ bầu trời bằng đôi cánh vẫn mãi mãi ám ảnh nhân loại suốt nhiều thế kỷ…
1. Những cỗ xe chiến tranh
Người ta luôn đau đầu vì chiến tranh, nhưng dù sao sự tưởng tượng của năm 1900 vẫn thô sơ quá. So với tình hình căng thẳng của Mỹ hay Bắc Triều Tiên hiện nay, tưởng tượng này vẫn còn là một sự dịu dàng…

2. Phim có tiếng nói
Dù sao thì cũng không có cách nào để ở năm 1900, người ta tưởng tượng ra quần jean và áo sơ mi hiện nay….

3. Điện báo bằng lời?
Vẫn không thể nào tưởng tượng ra Iphone 8X…

4. Chiến tranh trong không gian
Máy bay vẫn là máy bay thời kỳ đầu….

5. Taxi trên không
Một tưởng tượng thú vị, hiện giờ chúng ta vẫn chưa thực hiện được dịch vụ giao thông dễ thương này…
Thật vui khi nghĩ rằng taxi có thể tới đón mình ở …balcon tầng 5 của ngôi nhà…

6. Cảnh sát không gian
Dù sao đây cũng chưa phải cảnh tượng trong phim KingKong khi cảnh sát bắn Kingkong trên tòa nhà Empire State, tuy cũng gần giống vậy…

7. Đưa thư trên không
Vẫn là những lá thư tay lãng mạn, được người đưa thư giao qua balcon tầng 10….

8. Lính cứu hỏa trên không 
Đây là điều cấp thiết cần áp dụng nhất…

9. Khi người ta đẳng cấp, người ta vẫn có thể uống cà phê trên không trung
Rốt cuộc thì làm chủ bầu trời vẫn là mơ ước lớn nhất và dai dẳng nhất của con người…

10. Tại tiệm làm tóc
Các máy móc tưởng tượng hồi đó khá giống hiện thực của các loại máy là, máy ép, máy uốn hiện giờ…

11. A, sung sướng với thức ăn công nghiệp
Thời đó con người tưởng tượng thức ăn công nghiệp là một niềm sung sướng, tuy nhiên họ chưa tưởng tượng được sự đông đúc của các cửa hàng Mc Donald…

12. Câu chim mòng biển
Ý tưởng độc đáo

13. Máy thúc gà con lớn nhanh hơn
Cái này thì không, tuy nhiên các chất bổ sung trong thức ăn công nghiệp hiện nay…còn quá như vậy 100 lần…

14. Opera của tương lai
Về cơ bản không khác thế kỷ 19 nhiều, thật may mắn là chúng ta giữ được truyền thống

15. Cách để không cảm thấy nhàm chán ở nông thôn
Hiện nay đã có các cửa hàng game mọc lên san sát như nấm ở nông thôn…dù sao thì thời đó con người lành mạnh và trong sáng, họ không thể tưởng tượng được những game thủ hiện nay như thế nào…

16. Một đề xuất cải cách giáo dục
Cách này Bộ giáo dục có thể xem xét áp dụng? Dù sao thì sự “nhồi nhét” theo cách khác cũng lên báo chí nhiều rồi…

17. Cưỡi những con cá ngựa khổng lồ
Không hiểu sao người xưa lại tưởng tượng ra điều này?

18. Một trận bóng dưới nước
Con người thời đó lắm ước mơ, có lẽ nhờ nhà văn Jules Vernes truyền cảm hứng…

19. Sự trở lại của người bay
Lúc nào cũng là ước mơ bay dai dẳng


20. Phụ nữ trang điểm
Quá cơ khí hóa, điều này không hợp với thị hiếu của các chị em…

21. Xe buýt cá voi
Lại một trí tưởng tượng giàu có nhờ vào nguồn cảm hứng từ những tác phẩm của Jules Vernes

Dù ngây ngô, dù trong sáng, nhưng những ước mơ này của người xưa khiến chúng ta hiện nay suy ngẫm: Giờ đây con người hiện đại chúng ta đã thực sự làm được gì, để trân quý nâng niu Trái đất này và nâng niu tâm hồn, nâng niu những ước mơ của mình? 
Xuân Hà – Hà Phương

Thứ Hai, 18 tháng 9, 2017

TẬP CẬN BÌNH": TRÊN ĐẦU BA THƯỚC CÓ THẦN MINH "

  Đó cũng có thể là lí do

Vì sao người Mỹ sẽ không bỏ phiếu cho một tổng thống vô thần?

Tượng điêu khắc các tổng thống George Washington, Thomas Jefferson, Theodore Roosevelt và Abraham Lincoln, biểu trưng cho lịch sử 130 năm đầu tiên của Hoa Kỳ. (Ảnh: Tetra Images/ Getty Images)
Nghiên cứu mới đây cho thấy trong con mắt cử tri Mỹ, người vô thần xếp sau cả người Hồi giáo và người đồng tính.
Vào cuối năm ngoái, nhà sáng lập Facebook Mark Zuckerberg cùng các thành viên gia đình đăng lời chúc “Giáng sinh Vui vẻ và Hanukkah Hạnh phúc” trên mạng xã hội. Đây là hoạt động thông thường của các CEO, nhưng có một cư dân mạng đặt câu hỏi rằng Mark Zuckerberg có phải là người vô thần không?
Câu trả lời của Mark là: “Không. Trước đây tôi được nuôi dạy trong Do Thái giáo. Sau đó tôi qua một giai đoạn mà tôi đặt lại các vấn đề. Nhưng bây giờ tôi nghĩ tôn giáo là một chuyện rất quan trọng”.
Nhiều người cho rằng, Mark Zuckerberg có mục tiêu tranh cử tổng thống Mỹ trong tương lai. Điều này hoàn toàn có thể, vì có một nguyên tắc vàng trong chính trị Hoa Kỳ: người Mỹ không bỏ phiếu cho một tổng thống vô thần.
Nguyên tắc này được củng cố thêm bởi một nghiên cứu mới đây, cho thấy người dân trên khắp thế giới nghĩ rằng những người vô thần có thể làm những điều tồi tệ nhất. Họ tin rằng những người không có Đức tin thường dễ có hành vi phi đạo đức hơn những người có Đức tin.
Will Gervais, từ Đại học Kentucky, nói với báo The Times rằng ông tiến hành một nghiên cứu và kết quả cho thấy người Mỹ không muốn bỏ phiếu cho những người vô thần nhất. Thậm chí trong con mắt cử tri Mỹ, người vô thần còn xếp sau cả người Hồi giáo và người đồng tính.
Nghiên cứu này không chỉ thực hiện ở Mỹ mà đã khảo sát hơn 3.000 người từ 13 quốc gia. Ông Will Gervais nói: “Mọi người dường như cho rằng tôn giáo là yếu tố tất yếu của đạo đức. Và không có tôn giáo, mọi người sẽ hành xử hoang dã vì không có ai yêu cầu họ phải trung thực. Tại sao họ không nên nói dối, ăn cắp và hãm hiếp?”, theo The Times.
Trong tiểu thuyết “Anh em nhà Karamazov”, nhà văn Dostoevsky có viết, vì không có đức tin nên những người vô thần coi “mọi điều đều hợp pháp”. Vì vậy những người vô thần có thể làm bất cứ điều gì mà không sợ hãi, kể cả tội ác.
Trong chính trị Mỹ, chưa từng có ứng viên tổng thống của các đảng lớn là người vô thần. Tổng thống Trump từng nhắc lại nhiều lần: “Người Mỹ không tôn kính chính phủ, mà họ tôn kính Chúa”.
Tổng thống Trump đặt tay lên cuốn Kinh Thánh để tuyên thệ nhậm chức. (Ảnh: Getty)
Trên thực tế, hầu hết người Mỹ đều có một đức tin mạnh mẽ, sâu sắc vào Sáng Thế Chủ. Ngay trên đồng tiền của quốc gia mình, họ in hàng chữ: “In God We Trust” (Chúng ta tin ở Chúa).
Washington và Lincoln là hai vị tổng thống vĩ đại trong lịch sử nước Mỹ. Và trong diễn văn nhậm chức của tổng thống Washington, ông phát biểu: “Sáng Thế Chủ thiêng liêng đã soi sáng tương lai của chúng ta. Người đã ban cho chúng ta sự phán đoán đầy trí tuệ. Đây chính là chỗ dựa trong sự thành công của chính phủ này”.
                                                                                                                         Dương Minh