Thứ Hai, 18 tháng 9, 2017

TẬP CẬN BÌNH": TRÊN ĐẦU BA THƯỚC CÓ THẦN MINH "

  Đó cũng có thể là lí do

Vì sao người Mỹ sẽ không bỏ phiếu cho một tổng thống vô thần?

Tượng điêu khắc các tổng thống George Washington, Thomas Jefferson, Theodore Roosevelt và Abraham Lincoln, biểu trưng cho lịch sử 130 năm đầu tiên của Hoa Kỳ. (Ảnh: Tetra Images/ Getty Images)
Nghiên cứu mới đây cho thấy trong con mắt cử tri Mỹ, người vô thần xếp sau cả người Hồi giáo và người đồng tính.
Vào cuối năm ngoái, nhà sáng lập Facebook Mark Zuckerberg cùng các thành viên gia đình đăng lời chúc “Giáng sinh Vui vẻ và Hanukkah Hạnh phúc” trên mạng xã hội. Đây là hoạt động thông thường của các CEO, nhưng có một cư dân mạng đặt câu hỏi rằng Mark Zuckerberg có phải là người vô thần không?
Câu trả lời của Mark là: “Không. Trước đây tôi được nuôi dạy trong Do Thái giáo. Sau đó tôi qua một giai đoạn mà tôi đặt lại các vấn đề. Nhưng bây giờ tôi nghĩ tôn giáo là một chuyện rất quan trọng”.
Nhiều người cho rằng, Mark Zuckerberg có mục tiêu tranh cử tổng thống Mỹ trong tương lai. Điều này hoàn toàn có thể, vì có một nguyên tắc vàng trong chính trị Hoa Kỳ: người Mỹ không bỏ phiếu cho một tổng thống vô thần.
Nguyên tắc này được củng cố thêm bởi một nghiên cứu mới đây, cho thấy người dân trên khắp thế giới nghĩ rằng những người vô thần có thể làm những điều tồi tệ nhất. Họ tin rằng những người không có Đức tin thường dễ có hành vi phi đạo đức hơn những người có Đức tin.
Will Gervais, từ Đại học Kentucky, nói với báo The Times rằng ông tiến hành một nghiên cứu và kết quả cho thấy người Mỹ không muốn bỏ phiếu cho những người vô thần nhất. Thậm chí trong con mắt cử tri Mỹ, người vô thần còn xếp sau cả người Hồi giáo và người đồng tính.
Nghiên cứu này không chỉ thực hiện ở Mỹ mà đã khảo sát hơn 3.000 người từ 13 quốc gia. Ông Will Gervais nói: “Mọi người dường như cho rằng tôn giáo là yếu tố tất yếu của đạo đức. Và không có tôn giáo, mọi người sẽ hành xử hoang dã vì không có ai yêu cầu họ phải trung thực. Tại sao họ không nên nói dối, ăn cắp và hãm hiếp?”, theo The Times.
Trong tiểu thuyết “Anh em nhà Karamazov”, nhà văn Dostoevsky có viết, vì không có đức tin nên những người vô thần coi “mọi điều đều hợp pháp”. Vì vậy những người vô thần có thể làm bất cứ điều gì mà không sợ hãi, kể cả tội ác.
Trong chính trị Mỹ, chưa từng có ứng viên tổng thống của các đảng lớn là người vô thần. Tổng thống Trump từng nhắc lại nhiều lần: “Người Mỹ không tôn kính chính phủ, mà họ tôn kính Chúa”.
Tổng thống Trump đặt tay lên cuốn Kinh Thánh để tuyên thệ nhậm chức. (Ảnh: Getty)
Trên thực tế, hầu hết người Mỹ đều có một đức tin mạnh mẽ, sâu sắc vào Sáng Thế Chủ. Ngay trên đồng tiền của quốc gia mình, họ in hàng chữ: “In God We Trust” (Chúng ta tin ở Chúa).
Washington và Lincoln là hai vị tổng thống vĩ đại trong lịch sử nước Mỹ. Và trong diễn văn nhậm chức của tổng thống Washington, ông phát biểu: “Sáng Thế Chủ thiêng liêng đã soi sáng tương lai của chúng ta. Người đã ban cho chúng ta sự phán đoán đầy trí tuệ. Đây chính là chỗ dựa trong sự thành công của chính phủ này”.
                                                                                                                         Dương Minh

Chủ Nhật, 17 tháng 9, 2017

ĐIỀM BÁO ĐÁNG SỢ CỦA CHỮ HÁN GIẢN THỂ

Những điềm báo của chữ Hán giản thể đã trở thành sự thực, chuẩn xác một cách đáng sợ!

Có người cho rằng, những chữ Hán giản thể giống như là một điềm báo chẳng lành. Vì sao lại nói như vậy? Mời bạn xem tiếp sẽ rõ.
Văn hóa Á Đông không hề đơn giản như bề mặt mà mọi người nhìn thấy. Từng nét lễ nghi, từng bộ trang phục, từng nét chữ đều ẩn chứa những nội hàm vô cùng sâu sắc, và liên hệ mật thiết với từng hơi thở trong cuộc sống của chúng ta.
Có một nét văn hóa mà không thể không nhắc đến, chính là nội hàm thâm sâu của loại chữ viết tượng hình – Chữ Hán. Tuy nhiên, sau khi chữ Hán bị giản lược, thì những nội hàm ấy cũng bị mất đi, thay vào đó là sự lệch lạc, thậm chí biến dị.
Có một cư dân mạng đã liệt kê ra hàng loạt các chữ Hán giản thể. Tác giả đối chiếu những chữ Hán giản thể này với các hiện tượng tai nghe mắt thấy trong cuộc sống hiện đại ngày nay. Và điều nhìn thấy được khiến người ta không khỏi phải giật mình kinh ngạc!
1. Chữ “Thân” chính thể 親 (người thân)
Chữ “Thân” giản thể 亲, mất chữ “Kiến”  
Thân bất kiến: Người thân không gặp được nhau. Một năm chẳng biết cha mẹ, con cái, người thân được đoàn tụ bao nhiêu lần? Nơi nào cũng thấy lưu lại những cuộc tình chớp nhoáng. Các quý ông, quý bà khinh thường đạo lý, lang chạ khắp nơi. Điều này khiến những người cùng huyết thống cũng chẳng được vui vầy bên nhau.
Khi chữ Thân giản thể. ảnh dẫn theo dulichanhsaomoi.com
2. Chữ “Sản” chính thể 產 (sinh sản)
Chữ “Sản” giản thể 产, mất chữ “Sinh” 生
Sản bất Sinh: Đậu thai mà không sinh. Ngày nay các phòng khám tư, phẫu thuật phá thai nơi nào cũng thấy. Ruộng màu thì bị bỏ hoang, mọi người đổ dồn về các khu công nghiệp và thành phố lớn, không cần ngũ cốc chỉ lo kiếm tiền.
3. Chữ “Hương” chính thể 鄉 (Quê hương)
Chữ “Hương” giản thể 乡, mất chữ “Lang” 郎 – những người trẻ
Hương vô Lang: Quê nhà không có người trẻ. Ai nấy đều đổ về thành phố lập nghiệp mưu sinh. Trong thôn làng khó có thể bắt gặp những khuôn mặt trẻ trung. Khắp cả ngôi làng chỉ thấy những người già yếu, trẻ con và người tàn tật. Đây cũng chính là một cảnh tượng thường thấy nhất tại Trung Quốc ngày nay.
4. Chữ “Ái” chính thể 愛 (Yêu)
Chữ “Ái” giản thể 爱, mất chữ “Tâm” 心 – trái tim
Ái vô tâm: Yêu không xuất phát từ trái tim. Ngày nay thử hỏi có mấy người còn giữ tấm chân tình son sắt, hay là chỉ quen chạy theo thời thế xô bồ. Đại gia cặp với chân dài. Kẻ ham tiền, người háo sắc, hễ có lợi là trao thân. Tình một đêm, tình sét đánh, tình chớp nhoáng khiến nhà nghỉ mọc lên nhan nhản khắp nơi. Quả là tình yêu không còn sự kết nối thiêng liêng và trách nhiệm suốt cuộc đời như văn hóa Thần truyền xưa kia.
5. Chữ “Miến” chính thể 緬 (Mỳ)
Chữ “Miến” giản thể 面, mất “bộ Mạch”麥 Lúa mỳ
Miến không Mạch: Bột mỳ không làm từ lúa mạch, thì làm từ thứ gì, bạn thử đoán xem? Bột mỳ không có mùi lúa mạch, kỳ thực đã trộn lẫn phoóc môn. Đây cũng là tình trạng làm giả thực phẩm, gạo giả… phổ biến trong xã hội ngày nay
Bột mì giả. Ảnh dẫn theo phapluatplus.vn
6. Chữ “Tiến” chính thể 進 (Tiến tới)
Chữ “Tiến” giản thể 进, mất chữ “Giai” 佳 – Tốt
Tiến bất giai: Bước tiếp sẽ không may mắn, mà thành con ếch ngồi trong đáy giếng (Chữ Tỉnh 井: cái giếng). Sự nghiệp cả đời truy cầu chỉ như mò trăng đáy nước, tiền tài cũng như hái hoa trong gương.
7. Chữ “Ứng” chính thể 應 (Hồi ứng)
Chữ “Ứng” giản thể 应, mất chữ “Tâm” 心
Ứng vô tâm. Lời nói gió bay, dẫu hứa hẹn cũng khó thành hiện thật, nói lời lật lọng mà không biết ngượng ngùng. Bởi vậy, trong xã hội ngày nay ‘thành tín’ ngày càng mai một, dường như đã trở thành một thứ gì đó xa xỉ không với tới. Đây cũng là tình trạng xuống dốc, đạo đức suy đồi trong xã hội ngày nay.
Người xưa rất xem trọng chữ Tín, coi lời thề hẹn nặng tựa núi Thái Sơn, lời nói ra là đã được Trời Đất làm chứng, ắt phải thực hiện. Tuy nhiên, nhiều người ngày nay vốn ảnh hưởng bởi học thuyết vô Thần, lừa gạt lật lọng, chỉ hòng đạt được lợi ích cho mình. Thật chẳng đáng buồn lắm sao!
8. Chữ “Thính” chính thể 聽 (Nghe)
Chữ “Thính” giản thể 听, mất chữ “Nhĩ” – tai
Chữ “Thính聽” (lắng nghe) ở dạng chính thể gồm bộ “Nhĩ耳” (tai), bộ “Vương 王” (vua), chữ “Thập 十” (mười), chữ “Mục目” (mắt), chữ “Nhất一” và chữ “Tâm 心”.  Nếu ghép các bộ này vào nhau chúng ta sẽ hiểu được hàm ý mà ông cha ta muốn gửi gắm. Khi lắng nghe một ai đó, chúng ta phải khiến người ấy cảm thấy mình quan trọng như một vị vua (chữ Vương), và lắng nghe bằng đôi tai của mình (bộ Nhĩ). Đồng thời chúng ta còn phải dồn mọi ánh nhìn và sự chú ý tới họ (chữ Thập, chữ Mục). Nhưng như vậy vẫn chưa đủ, điều quan trọng nhất là phải dành trọn trái tim để cảm nhận những điều họ nói (chữ Nhất, Tâm). Chỉ có như vậy chúng ta mới có thể lắng nghe trọn vẹn những thông điệp mà họ muốn truyền tải, mới biết cách thấu hiểu và trân trọng người khác.
Chữ “Thính” 听 giản thể là Thính thiếu Nhĩ: Nghe mà thiếu mất tai. Nó chỉ gồm bộ “Khẩu口” (cái miệng) và bộ “Cân斤” (cái rìu). Đại ý là không phải dùng tai, dùng mắt, hay dùng tâm để lắng nghe như văn hóa truyền thống, mà là nghe bằng miệng, bằng những lời búa rìu sắc nhọn.
Khi chữ “Thính” giản thể. Ảnh dẫn theo twitter.com
9. Chữ “Ưu” chính thể 優 (Ưu tú)
Chữ “Ưu” giản thể 优, mất chữ “Ưu” 憂 – ưu lo
Ưu cần phải Ưu lo: Muốn thành người ưu tú, xuất chúng cần phải biết lo lắng cho đại cục, cho người khác. Bậc hiền tài như vậy trong thiên hạ là khó cầu nhất. Người tài thời nay nghĩ đến vinh hoa, phú quý cho riêng mình hay lợi ích cho muôn dân? Những người nhiều tài lắm tật, e rằng lợi ít hại nhiều. Kiểu người này chỉ khiến con người càng thêm lo sầu.
10. Chữ “Thái” chính thể 採 (Hái)
Chữ Thái giản thể 采, thiếu bộ Thủ 手 – Cái Tay
Thái vô Thủ: Muốn hưởng mà không muốn động tay ra hái. Ngồi mát ăn bát vàng người người muốn, đục nước béo cò kẻ kẻ cầu. Đây cũng có thể nói là một thực trạng dễ thấy trong xã hội ngày nay. Những cậu ấm cô chiêu, những thế hệ trẻ chỉ biết ‘cúi đầu’ chờ đợi từ sự sắp đặt của cha mẹ mình, chỉ mong cầu hưởng thụ cuộc sống giàu sang mà không biết ra tay làm việc.
11. Chữ “Địch” chính thể 敵 (Kẻ địch)
Chữ “Địch” giản thể 敌, thêm bộ “thiệt” 舌-  Cái lưỡi
Tấc lưỡi là kẻ thù rất đáng sợ. Vậy nên mọi người khi nói năng, diễn thuyết phải chú ý. Bách gia tranh minh là cái bẫy. Theo ta thì sống, chống ta thì chết, muốn sống phải nói cùng khẩu khí với ta. Điều này có thể dễ dàng nhìn thấy trong thời Đại cách mạng Văn hóa tại Trung Quốc. Chính phủ trưng cầu ý kiến của giới trí thức, để họ tự do biểu đạt lý tưởng của mình. Sau đó dùng chính những lý luận đó khép họ vào tội phản quốc. Có người thậm chí vì vậy mà mất mạng.
12. Chữ “Bút” chính thể 筆
Chữ “Bút” giản thể 笔
Ngày nay bút không còn thẳng. Con người thường dùng bút cong mà viết sử nên gọi là bẻ cong sử sách. Bút ngay sử thẳng xưa đã có, tới nay sóng gió đã cuốn trôi.
Khi chữ bút giản thể. Ảnh dẫn theo twitter.com
13. Chữ “Tân” chính thể 賓 (Quan khách)
Chữ “Tân” giản thể 宾, thiếu chữ Bối 貝 –  Bảo bối, thêm chữ “Binh” 兵 – Binh lính
Xưa kia khách quý đến nhà mang theo quà quý (貝- Bảo bối). Chủ nhà bày biện yến tiệc, khoản đãi với tấm lòng thành. Ngày nay binh lính tới nhà (Bộ “Miên”  chỉ mái nhà), không chỉ thiếu quà quý, mà còn có binh đao. Từ xưa đã gọi chuyện này là loạn cõi thế gian.
14. Chữ “Miếu” chính thể 廟 (Chùa chiền)
Chữ “Miếu” giản thể 庙, thiếu chữ “Triều” 庙 – nghi thức bái lạy
Miếu bất Triều: Trong miếu mà không thấy thật tâm tiến hành những nghi lễ bái lạy Thần Phật. Ngày xưa chùa chiền là nơi con người ăn năn sám hối, bởi con người kính cẩn bái lạy Thần Phật, mong tìm được sự thanh thản trong tâm.
Ngày nay, chùa chiền như chiếc áo khoác của những kẻ vô Thần, trở thành thắng cảnh du lịch, thành nơi kiếm chác, trao đổi của kẻ phàm tục. Người mà quỷ thần cũng không sợ, ắt sẽ to gan dám làm càn.
15. Chữ “Võng” chính thể 網 (Lưới)
Chữ “Võng” giản thể 网, mất bộ Mịch sợi cước
Lưới không có cước, lưới vô dụng, cá lọt lưới trước mắt như thể trêu ngươi. Pháp luật cũng như một chiếc lưới. Ngày xưa Thiên tử cũng phải chịu tội như thứ dân. Ngày nay quyền thế thay pháp luật một cách vô nguyên tắc, thậm chí có thể lợi dụng quyền thế trong tay mà một tay che cả bầu trời.
16. Chữ “Hậu” chính thể 後 (Đời sau)
Chữ “Hậu” giản thể 后, thêm chữ nhất 一, bộ khẩu 口
Đời sau chỉ được sinh một con, về già cha mẹ ốm đau bệnh tật khó lòng nhờ vả. ‘Kế hoạch hóa gia đình là quốc sách, sinh quá một con gia đình nghiêng ngả’ – Đây là chính sách một con thường thấy ở xã hội Trung Quốc. Bao nhiêu hệ lụy của xã hội, quả thực cũng khiến lòng người âu lo.
Khi chữ Hậu giản thể. Ảnh dẫn theo wintechvietnam.com
***
Ở trên chỉ là một số ít ỏi được đưa ra, nhưng cũng đủ để biết rằng cải cách chữ Hán, chữ Hán sau khi bị giản lược thì những nội hàm tinh túy của văn hóa truyền thống cũng bị mất đi, thay vào đó là sự sai lệch, biến dị. Mà điều đáng tiếc hơn cả là, sự suy đồi và trượt dốc trong xã hội, dường như cũng đã và đang diễn ra đúng theo từng sự lệch lạc trong từng chữ Hán giản thể đó.
Vậy nên, có người cho rằng, những chữ Hán giản thể này giống như là một điềm báo chẳng lành vậy!
Quả đúng là:
“Học giả chân chính đứng một bên,
Cải cách chữ Hán mù văn hóa.
Thiên thu vạn đại trò hề diễn,
Duy chỉ điềm báo chẳng hề sai”.

                                               Theo soundofhope.org
                                                 
Hiểu Mai biên dịch

Thứ Tư, 6 tháng 9, 2017

ĐÔI MẮT ĐẸP NHẤT VIỆT NAM ( ? )

Vẻ đẹp đằm thắm khác biệt của cô gái ‘có đôi mắt đẹp nhất Việt Nam’ nổi bật trên báo Mỹ

Rehahn Croquevielle, nhiếp ảnh gia người Pháp, tác giả của bộ ảnh Hidden Smile nổi tiếng, trong quá trình du lịch tại Việt Nam đã phải thốt lên rằng, “tôi đã tìm ra cô gái có đôi mắt đẹp nhất Việt Nam” khi gặp Thạch Thi Sa Pa, một cô gái người Chăm tại Ninh Thuận. 
Thạch Thi Sa Pa, cô gái 14 tuổi đang sống cùng cha mẹ và anh chị em tại làng gốm Bàu Trúc, xã Phú Quý, huyện Ninh Phước, tỉnh Ninh Thuận. Em là con gái thứ 6 trong gia đình 7 người con, gồm 3 con trai và 4 con gái. Trong số các anh chị em của Sa Pa cũng có những đôi mắt đặc biệt, anh trai và em gái của cô có đôi mắt màu xanh dương giống cha. Mẹ của em có đôi mắt đen truyền thống của người dân vùng này.
Đôi mắt Sa Pa có lẽ đặc biệt nhất trong nhà, bởi em có một bên mắt mang màu xanh giống mắt cha, bên mắt còn lại mang màu đen của giống mẹ.
Rehahn đã vui mừng chia sẻ khám phá thú vị của anh trên mạng xã hội.

Khuôn mặt đằm thắm, khuôn miệng cười hiền dịu và đôi mắt biết nói hai màu của Sa Pa đã nhanh chóng trở thành nguồn cảm hứng cho các nhiếp ảnh gia. Những hình có chiều sâu nhưng vẫn trọn vẹn nét trong sáng của hai chị em Sa Pa đã được kênh thông tin của Mỹ NTD chia sẻ.
Hãy cùng nhìn ngắm những hình ảnh của hai chị em Sa Pa do nhiếp ảnh gia Nguyễn Vũ Phước ghi lại.
Những bức ảnh chụp hai chị em Sa Pa, đặc biệt là những bức ảnh chụp em với đôi mắt hai màu đều thật giản dị. Chỉ một chiếc khăn gấm tím, mái tóc để xõa tự nhiên đã khiến cho người xem càng bị hút vào đôi mắt khác biệt của em.
Những bức ảnh như cho ta một cảm giác thật bí ẩn, nhưng vẫn đậm nét bình yên. Những cô bé hiện lên thật chân chất trong những tấm ảnh nghệ thuật. Không son phấn, không trang điểm, chỉ một đôi mắt biết nói, một nụ cười giản dị mà chân thành. Hay đơn giản hơn nữa là để mọi thứ tự nhiên, ánh sáng của thiên nhiên và sức sống tự nhiên trong các em cũng đủ để bức ảnh trở nên có hồn.

Bình thường, những người có đôi mắt xanh như những người trong gia đình Sa Pa là rất hiếm. Sự khác biệt ấy đôi khi trong cuộc sống sẽ mang nhiều rắc rối đến cho chủ nhân của chúng. Những gièm pha hay dị nghị của người đời là điều không thể tránh khỏi. Nhưng trong những tấm hình này, chúng ta đều thấy được người chụp trân trọng nét khác biệt của các em như thế nào. Họ không nhìn đôi mắt xanh hay đôi mắt hai màu ấy như một điều kì dị, một thứ “lỗi” của tạo hóa. Mà đơn giản, họ nhìn sự khác biệt ấy dưới con mắt tôn trọng sự đa dạng. Đó là lý do giúp chúng ta được nhìn ngắm những bức hình chân thực và đáng yêu này.

Đôi mắt khác biệt, nhưng thật may mắn, cuộc sống của gia đình Sa Pa vẫn rất hạnh phúc tại làng gốm Bàu Trúc nổi tiếng. Vùng đất mang đậm văn hóa Chăm ấy như thấm đượm vẻ đẹp của nó trong hai cô gái nhỏ. Màu da của các em cũng giống với màu đất tạo nên những sản phẩm gốm có một không hai ở đây, một màu nâu đầy nắng gió, rắn rỏi, cương nghị nhưng chân thật và mộc mạc.

Khi con người và thiên nhiên khi hòa hợp cùng nhau, khi con người không kiêu ngạo mà tách mình ra khỏi thiên nhiên, biết nương theo những gì được ban tặng, nét đẹp và sức mạnh của trời đất ấy sẽ tự nhiên được rót đầy trong mỗi phần của con người. Sức mạnh được ban tặng này khiến chúng ta không phải gồng mình cố gắng, không phải giả vờ hay bắt chước một hình mẫu nào đó để trở nên đẹp đẽ và mạnh mẽ.
Trong cái tĩnh lặng của một nội tâm không tranh đấu, trong cái rộng lớn của một trái tim biết mình được Đấng Tạo Hóa sinh thành, cây cỏ thâu nạp tất cả những gì đất trời ban cho. Chúng hấp thụ cái cứng cỏi của đất, cái mát lành, mềm mỏng của nước rồi lặng lẽ đơm hoa, kết trái. Chúng không cần cố gắng, không cần làm gì nhiều nhưng cuối cùng lại tạo nên được những hoa thơm và trái chín mọng, ngọt ngào. Và các em là hai trong số những bông hoa đẹp nhất của vùng quê dung dị.
“Hữu xạ, tự nhiên hương” phải chăng cũng là xuất phát từ đạo lý sống thuận theo tự nhiên này.
Hãy cùng nhìn ngắm những bức ảnh này một lần nữa để cảm nhận vẻ đẹp của những đôi mắt khác biệt và hơn hết là để đắm mình trong nét thuần thiện, dung dị, đầy bình yên của những cô gái bé nhỏ vùng Ninh Thuận đầy nắng gió.
Nguồn ảnh: Nhiếp ảnh gia Nguyễn Vũ Phước
Hy Văn

Chủ Nhật, 3 tháng 9, 2017

VỤ TXT - TỔNG HỢP MỚI NHẤT

Vụ Trịnh Xuân Thanh: Hành trình `` máu`` đến tòa Đại sứ Việt Nam ở Berlin

02.09.2017 20:57 18718
Chiếc xe màu nhũ bạc đã trở về với chính chủ Bùi Quang Hiếu, nhưng điều bất ngờ khi trong khoang đầy vết máu với mùi tanh khó tả, nhiều vết rách trên ghế do giằng co vật lộn của nhóm người đã sử dụng chiếc xe này. 
Vụ Trịnh Xuân Thanh: Hành trình `` máu`` đến tòa Đại sứ Việt Nam ở Berlin
Tòa Đại sứ Việt Nam ở Berlin trong những ngày sóng gió này
Theo thông tin viện công tố Liên bang Đức đưa ra hôm 10.8 chiếc xe này đã được sử dụng để bắt cóc ông Trịnh Xuân Thanh và một nữ cán bộ Bộ Công thương ngay tại trung tâm thủ đô Berlin, chỉ ít phút sau đó, hành trình định vị GPS đã chỉ rõ chiếc xe chạy thẳng vào tòa Đại sứ Việt Nam ở Berlin và dừng khá lâu ở đây trước khi rời đi.
Những người bị bắt cóc có lẽ đã có cuộc vật lộn rất dữ dội với nhóm mật vụ Việt Nam điều khiển chiếc xe này, một cán bộ sứ quán đã bấm nút mở cổng để chiếc xe nhanh chóng lao vào khuôn viên khuất phía sau toàn nhà, hậu quả là ông Nguyễn Đức Thoa đại diện tổng cục tình báo Việt Nam tại Đức liền sau đó đã nhận được lệnh trục xuất khỏi Đức.
Các vật chứng bị bỏ lại trên xe chứng tỏ nhóm bắt cóc đã hành động rất gấp, khi bắt được ông Trịnh Xuân Thanh thì vội vã bỏ đi mà không cần quan tâm đến xóa dấu vết những mảng máu đọng lại trên chiếc xe này.
Theo một nguồn tin riêng, hiện ông Trịnh Xuân Thanh đang chịu sự giam cầm của Tổng cục 2 tình báo quân đội, trong khi đáng lẽ chức năng này phải được trao cho Tổng cục 5 Bộ Công an, điều này giải thích phát ngôn của Bộ trưởng Công an Tô Lâm hôm 30.7 là `` chưa có thông tin gì về việc Trịnh Xuân Thanh về nước`` cũng có phần đúng. Hiện đang có đề xuất từ phía Bộ Công an đề nghị được quyền tiếp cận và lấy cung trực tiếp từ ông Trịnh Xuân Thanh.
Một diễn biến khác từ phía Bộ Ngoại giao Việt Nam, cách đây ít ngày Thứ trưởng thứ nhất Bùi Thanh Sơn đã dẫn đoàn công tác bay sang Berlin để đàm phán với Chính phủ Đức nhằm giảm thiểu thiệt hại cho Việt Nam, có lẽ vụ bắt cóc ông Trịnh Xuân Thanh đã diễn ra trong lúc Bộ Ngoại giao Việt Nam hoàn toàn bị động vì không hề được biết kế hoạch này.
Tuy nhiên kết quả đàm phán đã không được như ý muốn của phía Việt Nam và ngay sau khi đoàn về nước, Tổng công tố LB Đức đã ra lệnh bắt giữ và dẫn độ ngay ông Nguyễn Hải Long, một công dân Việt Nam từ CH Séc về Đức để phục vụ công tác thẩm vấn.
Qua những thông tin được tiết lộ cho đến nay, nhiều chỉ dấu cho thấy vụ bắt cóc ông Trịnh Xuân Thanh đã được Tổng cục 2 tình báo quân đội trinh sát và thực hiện, Tổng cục 5 tình báo Bộ Công an chỉ là đơn vị hỗ trợ, cũng thời điểm này ông TBT Nguyễn Phú Trọng đang nắm vị trí Bí thư Quân ủy Trung ương có lẽ là đối tương được phía Đức đặt vào diện nghi ngờ khi trước đó ông luôn hô hào ``bắt bằng được Trịnh Xuân Thanh``.
Sự việc đã gây ra mối lo ngại lớn tại Đức khi Việt Nam từ một `` đối tác chiến lược `` đã trở thành một tổ chức `` cướp người `` dưới góc nhìn của nhiều Chính trị gia Đức.  phía Đức bắt đầu áp dụng biện pháp khẩn cấp với Việt Nam khi hủy bỏ lễ khai trương `` Ngôi nhà Đức `` tại TP. HCM vào hôm 1.9.
Trước đó ông Reiner Haselof (CDU) thủ hiến  bang Sachsen-Anhalts cũng lập tức hủy cuộc gặp hôm 16.8 với Đại sứ VN Đoàn Xuân Hưng và cho biết `` chưa định được lịch gặp khác ``.
Diễn biến không vui của vụ việc bắt đầu lan sang cộng đồng người Việt tại Đức khi sự căng thẳng của những người được ĐSQ mời đến dự Quốc khánh lần thứ 72 của Việt Nam hôm 31.8 đã hiện rõ trên nét mặt họ. Việc `` triệu tập `` gấp để lên hình cho ngày Quốc khánh đã biến họ thành những cá thể bị động, đem đến cho người xem nhiều khuôn mặt vô hồn tương tự như hình ảnh ông Trịnh Xuân Thanh lên truyền hình `` về đầu thú ``.
Điều kỳ lạ là ngày lễ Quốc khánh của Việt Nam tại Đức đã không có bất kỳ cơ quan ngoại giao hoặc đại diện nước chủ nhà đến dự như thông lệ mọi năm, bên cạnh đó các hội đoàn và doanh nghiệp của người Việt tại đây cũng không hề nhận được giấy mời.
Cơ quan Cảnh sát liên bang (BKA) và Cục tình báo Đức (BND) đang điều tra vụ bắt cóc ông Trịnh Xuân Thanh, địa điểm tòa ĐSQ VN ở Đức vẫn được coi là hiện trường vụ án với chiếc xe nhiều vết máu. 
Vết máu khô đọng lại trên ghế xe nghi vấn dùng để bắt cóc ông Trịnh Xuân Thanh hôm 23.7 tại Berlin
Vết máu khô đọng trên ghế xe
Vệt máu nơi ghế ngồi 
Vết máu vung vãi 
Hôm 1.9 Chủ cho thuê xe, ông Bùi Quang Hiếu vừa nhận lại chiếc xe 7 chỗ nghi vấn dùng để bắt cóc Trịnh Xuân Thanh
m tất cả

Thứ Sáu, 1 tháng 9, 2017

PHÁC HỌA THỰC VỀ KẺ THÙ

Ông Ngô Đình Nhu





Ông Ngô Đình Nhu và phu nhân

 
Cho đến giờ, thông tin được phổ cập về nhân vật này không phải từ báo chí của cách mạng, mà từ báo chí Sài Gòn sau cuộc đảo chính lật đổ chính quyền ông Ngô Đình Diệm năm 1963, trong đó dòng “chủ đạo” là báo chí do Giáo hội Phật giáo Việt nam thống nhất chi phối hoặc báo chí hậu thuẫn cho những người tham gia đảo chính. Theo đó thì Ngô Đình Nhu là “kiến trúc sư” của chế độ độc tài gia đình trị, đàn áp Phật giáo và phản dân chủ.


Tuy nhiên, nhứng tin tức tình báo mà sau này tôi được tiếp cận trong quá trình viết những ký sự về Phạm Xuân Ẩn, Phạm Ngọc Thảo, Đặng Trần Đức (Ba Quốc) và những nhà tình báo khác, đã cho thấy một Ngô Đình Nhu không giống như Ngô Đình Nhu mà báo chí Sài Gòn trước đây miêu tả.
Chuyện thứ nhất : Vào năm 1955, sau khi ông Ngô Đình Diệm mới lên làm Thủ tướng chính phủ quốc gia (lúc đó chưa gọi là Việt Nam cộng hòa), một hôm ông đi đi lại lại trong phòng làm việc, thể hiện tâm trạng rất lo lắng. Ngô Đình Nhu đẩy cửa bước vào, hỏi : “Anh đang lo lắng gì vậy?”. Ngô Đình Diệm nói: “Lần đầu tiên Việt Nam cử đoàn đại biểu dự một hội nghị quốc tế lớn, tôi đang lo không biết ta sẽ nói những gì”. Ngô Đình Nhu cười nhạt: “Đối với đám cóc nhái đó anh nói gì chả được!”. Đó chính là Hội nghị quy mô lớn đầu tiên của các nước châu Á và Châu Phi diễn ra tại Bangdung, Indonesia, vào tháng 4-1955, thường gọi là Hội nghị Bangdung, cũng là Hội nghị đầu tiên của Phong trào các nước không liên kết.
Chuyện này tôi nghe ông Trần Bạch Đằng kể lại, ông ấy biết là từ nguồn tin tình báo. (Thực tế thì Ngô Đình Diệm không đi dự hội nghị này, mà chỉ cử một Bộ trưởng làm Trưởng đoàn, không hiểu vì lý do gì, nhưng không phải vì vậy mà ông không lo lắng về tiếng nói của đoàn đại biểu chính phủ ông).
Chuyện thứ hai: Khi trọng dụng Phạm Ngọc Thảo làm sĩ quan thân cận bên cạnh mình, Ngô Đình Nhu không thể không biết ông Thảo từng là đảng viên cộng sản và Trung đoàn trưởng quân đội Việt Minh. Nên nhớ là ông Thảo không hề “chiêu hồi”, dù là “chiêu hồi” giả, ông đã từ hàng ngũ của Việt Minh đường đường chính chính đến làm việc với Ngô Đình Nhu, vẫn công khai ca ngợi Việt Minh là những người yêu nước, vẫn công khai thể hiện niềm tự hào mình là chiến sĩ của Việt Minh. Có lần ông Nhu hỏi ông Thảo : “Tôi thấy nhiều người về với quốc gia đã báo cho chính quyền bắt những cán bộ Việt Minh nằm vùng, sao không thấy anh Thảo báo để quốc gia bắt ai cả vậy?”. Ông Thảo trả lời: “Tôi theo Việt Minh vì Việt Minh yêu nước, tôi làm việc cho Tổng thống và anh Nhu vì tôi nghĩ Tổng thống và anh Nhu cũng là những người yêu nước và là những người quân tử. Nếu tôi báo để chính quyền bắt đồng đội của tôi thì tôi là một tên tiểu nhân. Liệu những người quân tử như Tổng thống và anh Nhu có thể trọng dụng một kẻ tiểu nhân như vậy được không?”. Câu trả lời khiến Ngô Đình Nhu rất hài lòng và không bao giờ hỏi những chuyện như vậy nữa.
Chuyện thứ ba: Khi Phạm Ngọc Thảo được cử làm Tỉnh trưởng Bến Tre, ông đã tự ý thả 2000 tù chính trị sau khi cho ăn uống tử tế và phổ biến “chính sách thân dân của Ngô Tổng thống”. Cơ quan an ninh và cảnh sát đã báo lên Ngô Đình Diệm và Ngô Đình Nhu, khẳng định Phạm Ngọc Thảo là Việt Cộng và đề nghị “xử lý” ông Thảo. Tuy nhiên, cả ông Diệm và ông Nhu đều không những không bắt tội Phạm Ngọc Thảo mà còn khen ngợi ông hết lời, đồng thời yêu cầu : “Tất cả các tỉnh khác phải học tập và làm theo Phạm Ngọc Thảo”.
Chuyện này do tướng tình báo Nguyễn Đức Trí cung cấp cho tôi. Tôi cũng có nhắc tới trong loạt ký sự về Phạm Ngọc Thảo. Làm tình báo, Phạm Ngọc Thảo không thể là người cẩu thả tự đưa mình vào chỗ chết. Sau này ông Trần Quốc Hương, nguyên Bí thư Trung ương Đảng CSVN, người chỉ huy nhà tình báo Phạm Ngọc Thảo, có nói với tôi, rằng anh em ông Ngô Đình Diệm Ngô Đình Nhu cũng là “những người yêu nước theo cách của họ”. Nếu không thừa nhận ông Diệm ông Nhu là những người yêu nước thì Phạm Ngọc Thảo đã không dám đi một nước cờ cao như vậy. Và cũng cần biết thêm chi tiết thú vị này nữa, Phạm Ngọc Thảo được phân công làm tình báo nhưng không phải là làm tình báo theo cái nghĩa thông thường của nhiệm vụ này, nhiệm vụ của ông là tham gia vào chính quyền Sài Gòn để thúc đẩy quá trình thống nhất đất nước.
Trong những nhà tình báo mà tôi viết, có 2 người tôi gặp khi các ông còn sống, đó là ông Ẩn và ông Ba Quốc. Ông Ẩn không hề giấu diếm mối quan hệ thân tình với Ngô Đình Nhu, còn ông Ba Quốc thì nhiều lần tiếp xúc với Ngô Đình Nhu. Cả hai vị tướng này đều là những nhà tình báo không bao giờ báo cáo theo “khẩu vị của cấp trên”. Trong những lần trao đổi với tôi về những chuyện liên quan đến Ngô Đình Nhu, cả hai ông đều không nói một lời nào xấu về ông Nhu và tôi tin trong những báo cáo gửi cấp trên cũng không có những lời như vậy.
Còn nhiều chuyện thú vị khác về Ngô Đình Nhu tôi sẽ đề cập trong một dịp khác.
Thời kỳ đất nước chia đôi là thời kỳ bi thương của dân tộc. Non sông về một mối đã 42 năm, chúng ta cũng đã nói hòa hợp dân tộc 42 năm nay, nhưng lòng người vẫn còn ly tán. Muốn hòa hợp dân tộc thực sự, cần hiểu đúng về lịch sử. Muốn hiểu đúng về lịch sử thì phải hiểu đúng từng con người trong dòng chảy của lịch sử. Cái gì không biết thì thôi, cái gì đã biết thì nên ghi nhận. Trừ giặc ngoại xâm ra, dân tộc ta làm gì có “bên này” hay “bên kia”!
Nguồn: Hoàng Hải Vân/ FB Hoàng Hải Vân

Chủ Nhật, 27 tháng 8, 2017

MỜI ĐỌC ĐỂ TRỞ VỀ VỚI TUỔI MỘNG MƠ

Mình nhớ ngày xưa mỗi lần được nghe  thầy Nhân kể những câu chuyện về các nhạc sĩ Chopen, Shuman, Bethoven...;thầy Quí kể chuyện của Victo Huygo tất cả bọn mình như đều chìm đắm trong cõi mộng mơ về một thế giới vô cùng đẹp đẽ và điều đó đã in đậm vào kí ức và đi theo mình suốt mấy chục năm qua.

  Và hôm nay đọc bài này, tuy là một câu chuyện khác, cái cảm giác  ngày xưa ấy bỗng sống dậy thật đẹp đẽ. Vậy xin các bạn hãy đọc để lại có những giây phút thật thăng hoa ở tuổi U80 ngày hôm nay . 

Phải lòng hoàng hậu Pháp tương lai, cậu bé thiên tài Mozart đã ngẫu hứng ứng tác một bản nhạc tuyệt đẹp

Cuộc gặp gỡ đặc biệt khi mới 6 tuổi với công chúa nhỏ tốt bụng Toni, sau này là hoàng hậu nước Pháp, đã để lại dấu ấn cả đời không phai trong tâm trí thiên tài Mozart. Hình ảnh cô bé hiền dịu đầy thiện tâm đã theo cậu suốt cuộc đời. Vào giờ phút ấy, điều gì đã khiến cậu ngẫu hứng ứng tác một bản nhạc tuyệt đẹp giữa chốn hoàng cung hoa lệ dành tặng riêng cho nàng công chúa nhỏ?
Nơi thần đồng Mozart khẳng định danh tiếng: hoàng cung Áo hoa lệ
Vào thời kỳ đó, thành Viên là nơi tập trung của những nhạc sĩ giỏi nhất thế giới, họ tìm đến đây để học tập, sáng tác âm nhạc và muốn khẳng định khả năng, danh tiếng của mình.
Vì thế Viên được coi là thủ đô của nền âm nhạc Châu Âu, ở đây người dân rất yêu âm nhạc, thành phố có nhiều nhà hát, nhiều dàn nhạc xuất sắc và các nhạc sĩ tài ba.
Tuy nhiên nhờ tiếng tăm nổi như cồn của thần đồng âm nhạc Salzburg, khi mới sáu tuổi, Mozart đã cùng với chị gái được biểu diễn âm nhạc trong hoàng cung của nước Áo.


Buổi diễn này có mặt rất đông cận thần, đại sứ các nước, có hoàng tử và công chúa tham dự  và đặc biệt là sự có mặt của nữ hoàng của nước Áo thời bấy giờ là Maria Theresa.
Phần đầu của buổi hoà nhạc do hai chị em cùng chơi, hoà tấu bốn tay trên cây đàn clavơxanh, trình độ biểu diễn của hai chị em đã đạt tới trình độ xuất sắc và nhận được sự tán thưởng rất nhiệt tình của giới thượng lưu nước Áo.
Buổi diễn này có mặt rất đông cận thần, đại sứ các nước, có hoàng tử và công chúa tham dự  và đặc biệt là sự có mặt của nữ hoàng của nước Áo thời bấy giờ là Maria Theresa.


Điều này không hề đơn giản, vì những người ở đó đều có sự am hiểu về âm nhạc. Phần tiếp theo, Mozart biểu diễn một mình những khúc nhạc tuỳ hứng mà cậu ưa thích.
Những âm thanh vang lên, một làn âm thanh hoà quyện nhau như một dòng suối ùa ra tưởng chừng như bất tận, cung điện như tràn ngập ánh sáng, tràn ngập hương thơm và màu sắc của vô vàn loài hoa trên thế gian.

Diện kiến nhạc sĩ vĩ đại Hay đơn và nữ hoàng nước Áo
Khi tiếng đàn cuối cùng của Mozart vừa tắt, nữ hoàng Theresa giơ cao hai bàn tay lên, cả cung điện như thừa lệnh của nữ hoàng, cùng rền lên những đợt vỗ tay tưng bừng, những lời ngợi khen ùa ra, tưởng như không thể dứt.
Một nhạc sĩ già, vóc người nhỏ nhắn, ăn mặc trang trọng, bước đến gần cậu, đặt tay lên vai, nhìn thật lâu vào đôi mắt đang tập trung và gương mặt hơi tái đi vì cảm xúc của cậu bé. Ông khẽ kêu lên:
Không thể ngờ được! Thật là siêu phàm!

Nữ hoàng quay lại phía ông, nói gần như đáp lại lời ông:
Đúng thế, ông Hay-đơn! Đây thật sự là một hiện tượng siêu phàm!
Người đàn ông đứng đó, chính là nhạc sĩ Hay-đơn nổi tiếng và vĩ đại của thành Viên, Ông cúi đầu, nói với Mozart bằng một giọng trầm, như nói với một người bạn tâm tình:
Ta ngày xưa cũng đã sáng tác âm nhạc từ năm lên sáu đấy, cháu ạ. Nhưng ta khổ cực lắm! Ta là đứa trẻ mồ côi, cháu hiểu không, tức là không còn cha mẹ nữa ấy mà! Cháu giỏi lắm, nhất định cháu còn  có khả năng tiến rất xa.
Vượt qua thử thách
Đúng lúc đó, hoàng tử Joseph, là con trai cả của Theresa, một người cũng có nhiều năm học tập âm nhạc, tiến lại trao cho Mozart một cây violon và nói giọng thách thức:
Cậu bé quê mùa, còn đủ sức chơi thêm một bản nữa không?
Mozart nhìn thẳng vào mắt Joseph và đỡ lấy cây đàn. Sau khi biểu diễn nhiều, cậu đã rất mệt. Lướt nhìn quanh như muốn tìm một hình ảnh nào đó quen thuộc, ánh mắt cậu dừng lại trước công chúa út đang ngồi ngoan ngoãn trên chiếc đệm gần nữ hoàng.
Cô bé mặc áo xa-tanh mầu hồng, thêu thùa rất đẹp. Cô có đôi mắt đầy thiện cảm, đang mở to nhìn Mozart, trông cô giống như Louisa, người bạn thân thiết nhất của Mô-da đang sống ở Salzburg.

Cảm giác đó làm Mozart vui hẳn lên, cậu nhắm mắt lại, nghiêng người, đưa chiếc ác-sê lướt trên dây đàn, một dòng âm thanh óng mượt và trong vắt như từ trên trời buông xuống, trong giây lát, căn phòng bỗng trở nên lặng tờ.
Mozart đã ứng tác bản nhạc thật hay, thật bất ngờ mà không hề chuẩn bị trước. Khi tiếng nhạc dứt, cậu phải nghiêng mình đáp lễ đến bốn năm lần mà tiếng hoan hô vẫn vang lên.
Quay người lại phía nữ hoàng định chào lần cuối, bỗng nhiên, Mozart thấy choáng váng, mọi vật chao đảo, cậu bước thêm một bước và ngã nhào xuống tấm thảm trên sàn.
Lòng tốt của công chúa út Toni
Viên quan hầu đứng ở gần cửa kêu lên, vội bước tới, nhưng công chúa út đã nhanh hơn, cô vụt nhảy khỏi chỗ ngồi, chạy lại đỡ Mozart dậy. Mozart ngẩng đầu lên và nhìn thấy ánh mắt đầy ân cần, trìu mến đang nhìn mình tha thiết.
Louisa!- Mozart buột miệng kêu lên.
Không phải Louisa đâu! Tôi là Tô-ni! Mà thôi, cậu đừng xấu hổ nhé! Cái sàn này trơn lắm. Mọi ngày chơi ở đây, tôi vẫn bị ngã luôn ấy mà!
Những lời an ủi giản dị, thân tình ấy làm Mozart muốn khóc lên vì cảm động. Cậu lập cập đứng thẳng dậy, không biết nói gì, nước mắt cứ định trào ra. Công chúa nắm tay Mozart dắt cậu lại gần chiếc ghế của Theresa, nữ hoàng hỏi:
Con có đau không?
Mozart nhìn công chúa Tô-ni với ánh mắt biết ơn, trả lời:
Con không sao ạ! Công chúa thật tốt bụng! Khi lớn lên, lệnh bà cho cô ấy kết bạn với con được không ạ? Con thích sẽ được chơi thân với cô ấy!
Toni khi đã trở thành hoàng hậu Marie Antoinette của nước Pháp, phu nhân của vua Louis XVI.

Tô-ni nói ngay:
Sao lại không? Thưa mẫu hậu, con cũng thích được chơi với cậu nhạc sĩ này. Mẫu hậu sẽ đồng ý chứ?
Nữ hoàng Theresa trong lúc đang có tâm trạng phấn chấn liền cười và nói vui:
Để sau này ta nhận nó vào cung dạy nhạc cho con nhé ! Sẽ tha hồ mà kết thân với nhau!
Tức thì, công chúa  Tô-ni vòng tay ôm hôn mẹ, trông cô bé có vẻ rất sung sướng, còn  Mozart thì đứng ngây người không biết sao.
ậu bé Mozart trong lòng nữ hoàng Áo Marie Theresa

Nhưng về sau, tình bạn ấy chẳng bao giờ diễn ra, Toni xinh đẹp tốt bụng về sau đã trở thành hoàng hậu nổi tiếng Marie Antoinette của nước Pháp và nàng có kết cục đau thương là phải lên đoạn đầu đài khi cuộc cách mạng Pháp nổ ra.
Nhưng, lòng tốt và sự thiện tâm của nàng công chúa bé nhỏ khi cậu bé ngã ngất đi tại hoàng cung nước Áo thì mãi khắc ghi trong tâm hồn nhạc sĩ thiên tài suốt cả cuộc đời. Như ngạn ngữ có câu:
“Lòng tốt là thứ mà người điếc có thể nghe và người mù có thể nhìn thấy…”
Phải chăng chính vì vậy mà Mozart đã để lại cho đời câu danh ngôn bất hủ của ông:
Sự thông minh hay trí tưởng tượng ngất trời, hay thậm chí cả hai kết hợp cùng nhau cũng không làm nên thiên tài. Yêu thương, yêu thương, yêu thương, đó chính là linh hồn của một thiên tài.”
                                                               Hà Phương Linh 

Thứ Năm, 24 tháng 8, 2017

TÂM SỰ CỦA MỘT CAO NHÂN TRONG GIỚI TÂM LINH

Lời giãi bày bất ngờ của một ‘cao nhân’ – Viện nghiên cứu và ứng dụng tiềm năng con người

Tên tuổi của anh đã từng rất quen thuộc và nổi tiếng trong xã hội. Anh Nguyễn Văn San, người sáng lập điểm chữa bệnh từ thiện nổi tiếng chùa Tứ Kỳ, cũng là người thành lập trang dienchan.vn và có nhiều đóng góp trong Viện Nghiên cứu và Ứng dụng Tiềm năng Con người.
Anh là nhà khoa học có nhiều đề tài nghiên cứu. Học và làm thực tế đã đưa anh đến con đường vinh quang và trở thành người nổi tiếng trong một chuyên ngành khá đặc biệt. Xuất thân trong gia đình quan chức cấp cao, anh đã không lựa chọn con đường được trải thảm mà gia đình sắp đặt. Con đường anh đi lắm chông gai nhưng nó nuôi dưỡng thiện tâm của con người. Một nghề khá từ thiện, chữa bệnh tuỳ tâm theo một phương pháp cổ truyền và nghiêng về tâm linh.
Lời tâm sự chân thành của anh trong bài viết đã tiết lộ những điều rất chấn động. Đại Kỷ Nguyên xin gửi đến độc giả lời giãi bày không phải cao nhân nào cũng có thể tiết lộ.

Sự an bài của thượng đế

Phóng viên (PV): Được biết anh làm luận án Tiến sĩ tại Pháp về Toán kinh tế, rồi đột ngột chuyển hướng sang một đề tài khác khi anh sắp tốt nghiệp? Một quyết định làm thay đổi hoàn toàn sự nghiệp một đời người? Vì sao vậy?
Nguyễn Văn San (NVS): Tôi tốt nghiệp đại học Thuỷ Lợi năm 1995, từng đoạt giải ba toàn quốc về Cơ học lý thuyết, được giữ lại trường làm giảng viên. Năm 1997 tôi có theo học chương trình cao học Hà Lan bằng tiếng Anh tại trường Đại học Kinh tế Quốc dân.
Rồi con đường du học tại Pháp mở ra, năm 2002 tôi lấy được học bổng tại trường Đại học Paris 1. Con đường chinh phục tri thức của nhân loại đưa đẩy, tôi “bỗng dưng” biết 2 ngoại ngữ: tiếng Anh và tiếng Pháp. Tôi học trong ngôi trường có lịch sử rất lâu đời tại Pháp, khoa tôi chọn cũng hàn lâm và khó: Toán Kinh tế. Khoa của tôi học đã từng đóng góp 1 trong 2 vị giáo sư của nước Pháp đoạt giải Nobel về Kinh tế.
Khi làm luận án nghiên cứu về Toán Kinh tế tôi thấy có điều gì đó không thoả đáng, càng đọc nhiều tôi càng thấy không thuyết phục. Một trong những giả thuyết khởi nguồn của các mô hình Kinh tế là mọi người đều tối đa hoá lợi nhuận và chỉ nghĩ đến lợi ích cá nhân.
Khi tôi đang có rất nhiều băn khoăn trong tâm như vậy, một ngày cuộc đời tôi bỗng rẽ sang ngả khác. Có lẽ cũng là định mệnh, cũng là số trời. Người tin khoa học như tôi đến lúc cũng phải ngả mũ kính phục sự an bài của Thượng đế.
Chỉ cần vài cái gõ hoặc bấm ở một vài vị trí trên khuôn mặt, bệnh nhân đã trở lại bình thường, họ rất thán phục và gọi tôi là “Thầy phù thuỷ đến từ phương Đông”.
Tôi gặp một bác Việt kiều ở ngoại ô Paris, bác có một sự hiểu biết sâu rộng về thế giới huyền bí và một phương pháp trị liệu cổ truyền của Việt Nam. Giữa Paris hoa lệ, nơi có nền Y học tiên tiến đồ sộ ngang hàng với các nước phát triển khác; dưới lăng kính khoa học, tôi đã đóng cứng cái khung về trị bệnh chỉ có thể bằng hai phương pháp: Tây Y hoặc Đông Y.
Qua bác Việt kiều ấy tôi phát hiện ra còn có một phương pháp chữa bệnh khác làm tôi rất thích thú. Tuy tôi không phải là một bác sĩ nghiên cứu Y khoa, nhưng tôi là một nhà khoa học, tôi có sự đánh giá của riêng mình. Tôi cảm nhận được rõ rằng có một cái gì đó hiện hữu, tồn tại nằm ngoài những cái khoa học mà chúng ta biết, mới trông thì có vẻ nông cạn nhưng nội hàm thực sự rất thâm sâu.
Sau vài lần thử nghiệm trực tiếp chữa bệnh cho người khác tôi hoàn toàn bị thuyết phục, đến nỗi tôi đã bỏ ngang luận án tiến sĩ Toán Kinh tế mà tôi đã theo đuổi từ Việt Nam, sang làm luận án tiến sĩ Y tế Công cộng bộ môn Diện chẩn này.
Năm 2008 tôi về nước nửa năm, khi quay lại Pháp tôi quyết định viết một đề cương nghiên cứu sinh về môn này, vì không có kiến thức y học nên tôi quay sang nghiên cứu Diện chẩn từ góc độ xã hội học. Tôi tìm được vị thầy khá đặc biệt, ông giữ chức phó chủ tịch hội châm cứu của Pháp, ông có ba bằng tiến sĩ: Tiến sĩ Y học, Tiến sĩ Triết học, và Tiến sĩ về Trung Quốc. Ông đã tìm cho tôi một trường vừa học vừa thực nghiệm nên học phí khá tốn kém.
PV: Quá trình học hỏi và trở thành một nhà điều trị dưỡng sinh nổi tiếng, anh có thể chia sẻ với độc giả Đại Kỷ Nguyên những thăng trầm mà anh đã trải qua?
NVS: Trong quá trình nghiên cứu để có thông tin làm luận án, tôi có tham gia chữa bệnh miễn phí cho các bệnh nhân là người vô gia cư và nghiện ma tuý tại Pháp. Có rất nhiều trải nghiệm khiến tôi càng thêm tin tưởng vào con đường mình đã lựa chọn. Những y tá theo tôi điều trị, họ rất ngưỡng mộ khả năng trị bệnh tài tình của tôi. Một lần bệnh nhân là một người da đen bị đau ở tay, tôi chỉ gõ và ấn vào một số nơi trên khuôn mặt anh ấy, sau vài phút cánh tay anh ấy đã khỏi. Anh ta còn tự đập tay mình vào tường thật mạnh để xem đã khỏi thật chưa? Tay anh ấy đã hoàn toàn bình thường, anh ta vui mừng gọi tôi là “thầy phù thuỷ”. Bệnh nhân hay gọi tôi là “Thầy phù thuỷ đến từ phương Đông”.
Tôi đã đi chữa bệnh khá nhiều kiểu như vậy và còn tổ chức các hội thảo đông người để thuyết trình về bộ môn mà tôi đang nghiên cứu. Tôi cũng tham dự tất cả các buổi của ông Bùi Quốc Châu, người sáng lập ra môn này từ Việt Nam sang giao lưu giảng dạy tại Pháp. Tôi từ việc nghiên cứu chuyển sang thực hành, lại được nghe một số thông tin nói rằng môn này còn có thể trị được nhiều căn bệnh nan y. Tôi hoàn toàn tin tưởng điều đó và bắt đầu chữa bệnh nhiều hơn.
Một năm sau khi chuyển đề tài Tiến sĩ từ Toán kinh tế sang bộ môn Diện chẩn này, tôi không đủ tài chính để theo học, đành bỏ ngang, năm 2010 tôi về nước. Bố tôi là một lãnh đạo cấp cao trong Quốc hội, ông hoàn toàn thất vọng khi thấy tôi trở về chỉ với duy nhất tấm bằng Thạc sĩ Toán Kinh tế. Với bố tôi, việc thành công và nổi tiếng ở lĩnh vực nào cũng không thể bằng con đường chính thống mà ông đã bước đi. Nguyện vọng của bố là muốn tôi làm ở Văn phòng Quốc hội. Tôi vào đó làm từ năm 2010 đến 2015, một công việc mà nhiều người mơ ước, vừa ổn định cuộc sống mà bố mẹ lại yên lòng.
PV: Vậy anh có từ bỏ niềm đam mê mà vì nó anh đã buông đi sự nghiệp?
NVS: Tôi vẫn theo đuổi niềm đam mê của mình. Ban ngày thì đi làm, tối về chữa bệnh và đăng tin lên trang dienchan.vn. Tôi là một nhà khoa học, đứng từ góc độ khoa học để phân tích và đánh giá về nhân thể, về bệnh tật rồi đến tâm linh. Những bài viết đăng trên trang web của tôi đã gây được tiếng vang lớn, rất uy tín với xã hội Việt Nam và hải ngoại. VTV3 đã phát sóng cuộc phỏng vấn tôi trong chương trình “bí mật của tạo hoá”, và tôi trở thành người nổi tiếng.
Cuộc phỏng vấn của VTV3 với anh Nguyễn Văn San trong chương trình “bí mật của tạo hoá”.
Công việc chữa bệnh ngày một phát triển, tôi thành lập nhóm chữa bệnh, tôi có khá nhiều ‘đệ tử’ từ trẻ đến già, gồm nhiều tầng lớp khắp các tỉnh thành trong cả nước, nhiều giai tầng, từ trí thức đến nông dân.
Lúc đầu tôi chữa bệnh tại nhà, nhận chữa những bệnh nhẹ và đơn giản. Khi lượng bệnh nhân ngày một tăng, thậm chí có cả ba thế hệ cùng đến nhà tôi trị liệu. Rồi bệnh nhân nặng cũng bắt đầu tìm đến, có bệnh nhân bị xơ gan cổ chướng bụng to như người chửa 9 tháng, hàng ngày chỉ có thể ngồi trên chiếc ghế nhựa để người khác bê lên tầng ba cho tôi trị bệnh. Rồi cả bệnh nhân bại liệt cũng đến…
Tôi chữa bệnh, tuỳ vào tâm người bệnh có thể bỏ tiền vào hòm. Khi lượng bệnh nhân tăng lên, vì có chút từ thiện như vậy nên chúng tôi đã chuyển điểm chữa bệnh từ thiện đến chùa Tứ Kỳ ở gần bến xe Nước Ngầm. Sau tôi cũng nhận chữa những ca bệnh ung thư, thậm chí giai đoạn cuối. Tôi muốn thử xem đến tận cùng thế nào? Liệu có thực sự chữa khỏi được không??? Tôi không ngại bẩn thỉu hôi thối, đến tận nhà người bệnh để điều trị. Có trường hợp ở Văn Miếu, sau khi tôi điều trị cũng thấy có tác dụng, từ chín viên giảm đau xuống còn hai, ba viên. Tuy nhiên nó dừng lại ở đó. Một ngày tôi đến, người nhà nói ông ấy chết rồi.
PV: Anh đã nhận ra điều gì sau mỗi lần thất bại?
NVS: Tôi vỡ ra rằng, một vài trường hợp mà nhờ phương pháp này đã khỏi được ấy, có thể vì mệnh của họ chưa tới. Từ đó tôi rất sợ nhận những ca khó. Không phải vì nó không trị được, chữa thì cứ chữa, vì ở một mặt nào đó nó cũng có tác dụng, bệnh nhân cũng thấy dễ chịu hơn, còn việc sống chết là số trời đã định. Các thầy khác khi trị bệnh cũng vậy, có cầu thì sẽ có cung. Điều quan trọng tôi nhận ra được, mà các thầy khác cũng thấy, chỉ là họ không thể liễu giải, chỉ mơ mơ hồ hồ. Và những trải nghiệm thực tế là sau mỗi lần trị bệnh xong khi về nhà thường rất mệt.
Trước kia, có một thời gian tôi theo một thầy người miền Nam, thầy này đã từng tu luyện ở Núi Cấm, An Giang, có khả năng bắt mạch bằng khí công và chuẩn đoán bệnh rất chính xác và chi tiết, như đọc được kích thước khối u, chỉ số hồng cầu… Cảm giác như ông ấy biết được chính xác vị trí gốc bệnh.
Chẳng hạn, bệnh nhân đang có rất nhiều triệu chứng khó chịu ở đầu, nhưng ông bắt mạch bảo là có vấn đề ở tim, thì bấm bộ huyệt tim xong là bệnh nhân đỡ hẳn. Tôi theo ông thầy này vì ông ấy bảo chữa được ung thư, và đúng là ông đã giúp tiêu khối u cho nhiều bệnh nhân ung thư.
Có một lần, tôi theo ông chữa cho một bệnh nhân có khối u ở vùng động mạnh phổi, nhưng đến nửa đêm, chính bản thân ông có nhiều triệu chứng bất thường. Tôi đã phải làm đủ cách để giúp hạ huyết áp cho ông, lúc đấy huyết áp của ông tăng lên đến 220. Gần đây, tôi biết tin là ông ấy đã mất vì ung thư khi mới chỉ khoảng 50 tuổi.

Tìm được báu vật giữa nhân gian

PV: Anh có đi tìm giải pháp để khắc phục và trau dồi những khiếm khuyết mình đang thiếu?
NVS: Tuy bản thân không hài lòng về kết quả trị bệnh, nhưng trong mắt thiên hạ tôi vẫn là một vị thầy, một cao nhân, hàng ngày tôi vẫn đi giảng dạy giao lưu, vẫn quảng bá phương pháp của mình, nhưng trong tâm tôi luôn có một câu hỏi: “Làm cách nào để có thể tìm đến được cội nguồn của bệnh tật? Làm cách nào để bổ sung được nguồn năng lượng bị cạn kiệt sau mỗi lần trị bệnh?”.
Trong mắt người khác tôi vẫn là một cao nhân, là người nổi tiếng. Tôi vẫn thường đứng giảng về bộ môn mình nghiên cứu ở những hội thảo lớn như thế này.
Năm 2015 tôi nghỉ làm ở Văn phòng Quốc hội, chuyển sang Viện nghiên cứu và ứng dụng tiềm năng con người và trở thành một chuyên gia về tâm linh – sức khỏe. Viện này là một tổ chức khởi nguồn với những nghiên cứu và hỗ trợ người có khả năng đặc biệt như chị Phan Thị Bích Hằng. Tôi muốn vào đây để tìm hiểu rõ ngọn nguồn, vì ở đây hàng ngày tôi được tiếp xúc với rất nhiều cao nhân, các nhà ngoại cảm, mỗi người đều có một khả năng đặc biệt siêu nhiên nào đó mà khoa học không thể giải thích. Họ đều có nguyện vọng muốn giúp đỡ con người giải đi vận hạn hay khổ nạn bằng nhiều phương pháp tâm linh khác nhau.
Tôi tìm đọc nhiều cuốn sách về tu luyện của các nhà tâm linh như “Từ thuốc đến thiền” (Osho), “Sức mạnh của tĩnh lặng” (Eckhart Tolle), “Câu chuyện dòng sông” (Hermann Hesse), “Nhà giả kim” (Paulo Coelho), “Hải âu Jonathan Livingston” (Richard Bach), sách của các tác giả Krishnamurti, Deepark Chopra, Lobsang Rampa,… Đọc chán tôi lại chuyển sang nghe, có nhiều “sách nói” khá hay như “Hành trình về phương đông” và “Bên rặng tuyết sơn” của Nguyên Phong dịch…
Càng đọc tôi càng cảm thấy mâu thuẫn, điều còn đọng lại trong tôi chỉ là một cảm giác: không phải trị bệnh mà chính là tu luyện. Nhưng tôi không biết phải tu như thế nào vì mọi cuốn sách tôi đọc đều không giúp tôi giải mã được điều ấy. Tôi ý thức được nếu đủ tĩnh lặng tôi có thể vào được thế giới bên kia. Tôi biết chỉ có tu luyện chứ không phải dùng hiểu biết hay tri thức từ sách vở mà có thể làm được điều đó.
Có lần tôi đến nhà bác Nguyễn Phúc Giác Hải, một nhà nghiên cứu tâm linh hàng đầu ở Việt Nam, thấy tôi quý sách bác bảo hay là bạn chuyển đến nhà tớ ở, bảo quản hộ tớ cái kho sách này. Nhìn mấy tầng nhà chỗ nào cũng là sách của bác ấy, cả tiếng Anh, tiếng Pháp tôi tự nhủ: “Đọc đến khi nào mới hết được chỗ sách này?”. Mặc dù rất yêu sách nhưng tôi đã không nhận lời bác ấy, vì khi ấy tôi đã biết: Tâm linh là phải tu luyện, chứ đọc sách mãi thì nhận thức vẫn bị bó hẹp.
PV: Anh có thể kể với độc giả Đại Kỷ Nguyên một vài điều mắt thấy tai nghe trên con đường đi tìm Đạo của anh?.
NVS: Tôi mang tâm cầu đạo như vậy, vật vã núi Nam biển Bắc, từ môn này sang phái kia… Chuyện vào núi “bế quan” tu luyện nghe như cổ tích thì với tôi là lẽ bình thường.
Tôi có quen một bác ở Hải Phòng. Ông có một khả năng rất lạ, mỗi lần đi xe đạp thì ông ấy lại nghe được nhiều câu thơ Thất ngôn Bát cú giải nghĩa về sấm Trạng Trình, hiện tượng này rất bí hiểm và khó giải thích. Về ông chép lại ra giấy, nó trân quý đến độ ông ấy mua cả một cái két để cất. Ông sợ hoả hoạn sẽ làm cháy mất thứ trân quý ấy.
Ông rất thích tôi đến chơi, vì hiếm người có thể cùng ông đàm đạo và hiểu được nó. Ông tiết lộ cho tôi về đại nạn của con người trong thời kỳ lịch sử này, về sự thay đổi quy luật của vũ trụ, về các tầng trời mà ông ấy đã được thấy. Những điều ông ấy nói đến, tôi không tìm thấy trong bất cứ cuốn sách tâm linh nào.
Rồi tôi cũng tìm đến với ông Trần Văn Phú, rất nổi tiếng trong giới tâm linh. Ông ở Hồng Lĩnh, Hà Tĩnh, ông cũng nói với mọi người về thời mạt kiếp, cũng nói về đại đào thải đối với nhân loại, kiếp nạn của con người, ngày phán xét cuối cùng…
Những cao nhân trong giới tâm linh họ đều cảm thụ được kiếp nạn này.
PV: Người ta vẫn thường nói, nếu có tâm thì Trời không phụ lòng người. Cuối cùng anh có tìm được phương pháp tu luyện chân chính?
NVS: Tôi có anh bạn trong Viện tiềm năng con người, anh ấy là một người tu luyện lâu năm và đạt được cảnh giới khá cao trong môn của anh ấy. Anh là người có uy tín và được tôn trọng trong giới tâm linh. Thấy tôi cứ loay hoay tìm cách tu luyện, anh bảo: “Hay là cậu tập Pháp Luân Công đi, tập cái ấy tăng công nhanh lắm”. Anh ấy cũng đã từng luyện thử Pháp Luân Công cùng với nhóm tu tập của mình, nhưng vì cuộc đàn áp Pháp Luân Công ngày 20/7/1999 tại Trung Quốc và anh cũng mới tìm hiểu, anh cho rằng Pháp Luân Công liên quan đến chính trị nên nhóm của anh đã không tìm hiểu tiếp nữa. Anh chỉ biết Pháp này rất tốt, có thể tu lên cao công.
Chuyển Pháp Luân, cuốn sách chỉ đạo tu luyện theo nguyên lý Chân – Thiện – Nhẫn được dịch ra 40 ngôn ngữ, phổ biến tại 114 quốc gia.
Trước đây tôi cũng đã từng biết đến Pháp Luân Công nhưng không tu vì nghe thấy Pháp Luân Công liên quan đến những thứ như: “tà giáo, kéo đổ tượng Lê Nin, phá lăng Hồ Chí Minh…”, tôi cũng chụp luôn cái mũ như vậy.
Chỉ một câu nói của anh đã khiến tôi đặt tâm tìm hiểu Pháp Luân Công thực sự là gì? Tôi tin, vì anh là một người rất uy tín, có tầm ảnh hưởng và không thể nói sai.
PV: Vậy Pháp Luân Công có thật sự chân chính? Có thật sự là Đại Pháp cao thâm?
NVS: Cuối năm 2014 khi có được trọn bộ Kinh Pháp của Pháp Luân Công, theo thói quen cũ tôi lên núi “bế quan” đọc sách. Sau một thời gian tìm hiểu và trực tiếp đọc bộ Pháp này tôi đã hoàn toàn chấn động và hối tiếc sâu sắc vì những suy nghĩ nông cạn qua một vài thông tin đã vội vã đánh giá sai về Pháp Luân Công.
Nhiều câu hỏi mà tôi không thể tìm thấy ở bất cứ cuốn sách nào hoặc vị thầy nào thì đều được khai mở trọn vẹn trong bộ Pháp này. Tuyệt vời hơn nữa khi tôi bắt đầu luyện các động tác dù chưa thuần thục và đúng, ngay từ lần tập đầu tiên tôi đã cảm nhận được dòng năng lượng mãnh liệt của môn Pháp này.
Anh San đang luyện bài công pháp số 5: Thần thông gia trì Pháp của Pháp Luân Đại Pháp.
Sau bao nhiêu lần chữa trị cho bệnh nhân tôi đã tích lại một khối trược khí bất hảo to lớn vào trong thân thể. Ngay khi tập Pháp Luân Công những thứ này bắt đầu được đẩy ra mạnh mẽ, thân thể tôi đang được tịnh hoá. Hôm nào tôi không luyện công thì thực sự cảm thấy rất mệt mỏi.
Tôi đã giải mã được điều mơ hồ về vấn đề mệt mỏi như nhuốm bệnh sau mỗi lần chữa trị cho người khác, điều mà vị thầy nào cũng cảm thụ được nhưng không thể rốt ráo tìm ra căn nguyên. Thật đơn giản, tất cả điều đó được viết chi tiết trong cuốn Chuyển Pháp Luân, cuốn sách chính của Pháp Luân Đại Pháp.
Tôi minh bạch ra chữa bệnh không phải là tu luyện, những phương pháp tâm linh khác cũng vậy. Tâm linh là để tu luyện chứ không phải ứng dụng cải thiện gì vào cuộc sống, những đề tài khoa học nghiên cứu tâm linh cũng như vậy.
Tôi thấy Pháp Luân Công rất khác biệt với những công phái khác. Tôi theo các môn phái khác cũng đề cao tâm tính nhưng lúc được lúc không. Ví như việc bỏ rượu bỏ thuốc, cũng bỏ nhưng việc tái nghiện là bình thường. Nhưng khi sang tu Đại Pháp tôi đã bỏ hẳn được hoàn toàn những thói xấu này. Ngày trước cứ nghĩ rằng mình đã làm được rất nhiều việc thiện, việc tốt, giúp người, tiêu chuẩn đạo đức của mình cũng được coi khá cao. Tuy nhiên khi so với Chân – Thiện – Nhẫn của Đại Pháp, tôi thấy chuẩn mực ấy vẫn có thể chưa tốt, chưa đạt, mình còn có thể trở nên tốt hơn, tốt hơn nữa.
PV: Khi lựa chọn Pháp Luân Công, anh đã hành xử thế nào với những người bệnh đã tin tưởng theo anh?
NVS: Quãng thời gian này là một bước đột phá khá khó khăn đối với tôi. Ở môn cũ tôi đã đạt được một số thành tựu, cũng khá nổi tiếng trong xã hội. Trong con mắt người khác tôi là một vị thầy có nhiều đệ tử, giúp không ít người khỏi được một số bệnh và thoát cảnh đau đớn. Tôi không muốn mất đi thành quả mà phải mất bao năm tôi mới có thể gây dựng nên. Mặt khác tôi cũng biết Pháp Luân Công là Đại Pháp cao thâm có thể tu lên đến tầng thứ rất cao, công năng và công lực có thể đả xuất ra từ Đại Pháp là vô tỷ, tôi mong muốn chân tu Pháp Luân Công.
Tôi cứ lưỡng lự song hành hai con đường như vậy một quãng thời gian. Tuy nhiên mỗi lần thuyết trình trong những khoá học trị bệnh tôi cũng thường đề cập đến Pháp Luân Công với bệnh nhân của tôi. Họ có thể lựa chọn, vì tôi biết tất cả các phương pháp trị liệu dưỡng sinh chỉ có thể làm dịu đi hoặc chuyển dịch khổ nạn của họ, chứ không thể chạm đến tận gốc bệnh, chuyển hoá nó như Pháp Luân Công.
Tôi không thể ích kỷ ôm giữ điều tốt lành này cho cá nhân mình. Tôi vẫn thường nói về sự thần kỳ của Pháp Luân Công sau mỗi buổi hội thảo để bệnh nhân của tôi được biết một môn tu luyện Phật Gia cổ xưa khoẻ cả thân lẫn tâm, họ có quyền lựa chọn và quyết định cuộc đời mình.
Tôi nghĩ bệnh nhân của tôi có quyền được biết, được nghe một phương pháp mới đang được phổ truyền trên toàn thế giới thực sự khoẻ cả tâm lẫn thân. Không phải chỉ mình tôi được trải nghiệm mà những người tu Pháp Luân Công đã hơn 20 năm, thậm chí đang bị bức hại tại Trung Quốc. Tại sao họ nhất định không chịu từ bỏ tu luyện dù đứng trước sự đàn áp tàn khốc như vậy, họ có thể chết hoặc bị giết. Chính vì Pháp Luân Công quá chân chính, quá vĩ đại, ban cho họ không chỉ một thân thể khoẻ mạnh mà còn giải mã cho họ hoàn toàn chỗ mê về các thời không, nhân thể, về vũ trụ. Những chỗ mà khoa học không thể chạm đến, họ hiểu được ý nghĩa, mục đích thực sự của một kiếp người.
Sau đó tôi dứt khoát từ bỏ tất cả để chuyên tu Pháp Luân Đại Pháp. Tôi thấy mình quá may mắn có thể buông bỏ danh, lợi hay một chút thu hoạch nhỏ bé mà tôi đạt được từ môn cũ để chân chính tu Đại Pháp.
PV: Qua bài báo này anh muốn gửi gắm gì đến các đồng nghiệp của anh? Đến mọi người trong xã hội?
NVS: Trải qua quãng thời gian này tôi mới thấu hiểu được những người đã tu theo một môn phái khác, gặt hái được chút thành tựu, để họ bước vào tu Đại Pháp thật khó khăn. Nhưng tôi chắc chắn rằng nếu họ thực sự có thể buông bỏ và nghiêm túc đọc bộ Pháp này, họ sẽ không bao giờ phải hối tiếc.
Những lời giãi bày chân thành từ sâu thẳm trái tim tôi có thể làm ai đó hẫng hụt, đổ vỡ điều gì đó trong tâm khảm một số người. Nhưng nếu tôi không nói ra, có thể sau này tôi sẽ phải hối hận vĩnh viễn, rằng chỉ vì nỗi sợ hãi làm mất lòng ai đó, vì sự ích kỷ tự bảo vệ mình, lựa chọn con đường an toàn tự giải thoát mà không xuất tâm giúp những người khác thì đó chính là vị kỷ, là tư tâm dẫu có tu mà cũng như không. Sự từ bi của một đệ tử Đại Pháp cần có là phải giúp người, giúp đời một cách chân chính nhất.
Pháp Luân Công đã khai mở cho tôi hoàn toàn những chỗ mê và giải đáp rất nhiều khúc mắc trong tâm về nguồn gốc của bệnh tật, và tu luyện chân chính là gì?
Đại Pháp đã khai mở trí huệ cho tôi, giải đáp cho tôi đến tận cùng câu hỏi bệnh tật xuất hiện từ đâu và cách hoá giải được nó? Tu luyện chân chính là gì? Làm thế nào để đồng hoá và thấu hiểu sự vĩ đại của vũ trụ? Giúp tôi đột phá khỏi cái khung của khoa học, hiểu được bên kia sự sống là gì, các sinh mệnh, không gian và thời gian tồn tại trong vũ trụ bao la này… Thật to lớn, thật hồng đại không thể nghĩ bàn. Chỉ có thể là trí huệ của một vị Thần cự đại mới giải mã hoàn toàn những chỗ mê, những thiên cơ chưa từng tiết lộ cho con người.
Qua Đại Kỷ Nguyên tôi mong muốn truyền tải giá trị đẹp đẽ chân chính mà Pháp Luân Công mang lại. Tôi đã từng bị lẫn lộn, bị che mờ bởi thông tin không đúng về Pháp Luân Công, đã lỡ mất một quãng thời gian quý báu.
Những người muốn tìm hiểu về môn tu luyện kỳ diệu này, vui lòng gửi email qua hòm thư: ngvsan@gmail.com, hoặc: facebook.com/ngvsan Tôi sẽ trả lời thư của các bạn.
Xin chân thành cảm ơn Đại Kỷ Nguyên.
PV: Cảm ơn nhà tâm linh Nguyễn Văn San. Chúc anh thành công và thực hiện được tâm nguyện giúp nhiều người hơn nữa thoát khỏi bệnh tật, có được cuộc sống khoẻ mạnh bình an.
(Toàn bộ ảnh trong bài do anh Nguyễn Văn San cung cấp)

                                                                                                                          Tuệ Chân